Bài viết

CÕNG BẠN VƯỢT TRƯỜNG SƠN

Đà Nẵng26/12/2025Bùi Văn Thật (Trường THPT Phan Châu Trinh – Tiên Phước)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Hai năm nay đã ngoài bảy mươi, nhưng mỗi khi kể về những năm tháng “thời hoa lửa”, đôi mắt ông vẫn ánh lên vẻ kiên cường. Ông nhập ngũ năm mười chín tuổi, cái tuổi mà bao người còn đang lo học hành, còn ông thì khoác ba lô bước vào chiến trường đầy bom đạn.

Ông kể, Trường Sơn ngày ấy như một thử thách khổng lồ. Những con dốc dựng đứng, những cơn mưa rừng xối xả và tiếng máy bay địch gầm rú trên đầu không lúc nào ngơi. Có đêm đơn vị phải hành quân trong ánh sáng lập lòe của pháo sáng, bóng người đổ dài trên nền đất đỏ. Ông nhớ nhất là đêm đơn vị bị phục kích. Đạn bắn như xé gió, ánh lửa chớp liên tục. Một đồng đội tên Tâm bị thương nặng, máu chảy thấm ướt cả tấm áo xanh.

Tâm nắm tay ông, giọng yếu nhưng kiên quyết:

“Hai à… đừng bỏ tớ lại.”

Ông Hai đã cõng Tâm suốt hơn mười cây số, lội qua suối, vượt qua dốc. Lưng ông rát bỏng vì vết thương do mảnh đạn sượt qua, nhưng ông vẫn cắn răng chịu đựng. Ông bảo:

“Ngày ấy nghĩ đơn giản lắm… đồng đội là anh em, sống chết có nhau.”

Nhưng khi đến được trạm quân y, Tâm chỉ kịp nở một nụ cười rồi khẽ nói:

“Cảm ơn cậu… Hai à.”

Rồi anh ra đi, nhẹ như một cơn gió.

Sau hòa bình, ông Hai trở về quê. Mỗi độ tháng Bảy, ông lại thắp cho Tâm một nén hương, lòng bồi hồi nhớ lại những ngày trai trẻ – những ngày lửa đạn nhưng cũng chan chứa tình người. Ông luôn nói với con cháu:

“Hòa bình hôm nay phải đổi bằng xương máu và tuổi trẻ của biết bao người. Các cháu phải sống cho xứng đáng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÕNG BẠN VƯỢT TRƯỜNG SƠN | Câu chuyện thời hoa lửa