Cựu Thanh niên xung phong

Cổng Bình Quan – nơi hứng chịu hỏa lực dày đặc nhất.

Ông Lâm nhập ngũ năm 1969, khi vừa tròn 18 tuổi. Sau thời gian huấn luyện, ông được điều vào chiến trường Trị - Thiên, biên chế vào một đơn vị bộ binh. Đầu năm 1972, khi chiến sự tại Quảng Trị bùng phát dữ dội, đơn vị của ông được lệnh bám trụ tại khu vực Thành cổ, trong đó có vị trí gần Cổng Bình Quan – nơi hứng chịu hỏa lực dày đặc nhất.

Quảng Trị05/05/2026Trương Thị Thùy Dung (Đoàn Trung tâm GDTX tỉnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Theo lời ông kể, khi tiến vào trận địa, cảnh tượng trước mắt là sự tàn phá nặng nề. Tường thành sụp đổ, cây cối cháy trụi, hố bom chằng chịt. Không còn công sự hoàn chỉnh, người lính phải tận dụng các hố bom và đoạn tường còn sót lại để ẩn nấp. Ban ngày, pháo dội xuống liên tục; ban đêm, hai bên giành giật từng mét đất.

Ông Lâm nhớ rõ những ngày cao điểm, pháo rơi “dày như mưa”. Mặt đất rung chuyển không ngừng, khói bụi bao phủ cả không gian. Đơn vị của ông phải liên tục đào hầm, gia cố công sự ngay trong điều kiện nguy hiểm. Có những lúc vừa đào xong thì pháo lại làm sập, buộc phải làm lại từ đầu trong kiệt sức.

Một ký ức ám ảnh với ông là một trận pháo kích kéo dài suốt nhiều giờ. Khi đó, một phần công sự bị sập, nhiều đồng đội bị vùi lấp. Ông cùng những người còn lại phải đào bới bằng tay không, vừa làm vừa tránh những loạt pháo tiếp theo. Khi đưa được đồng đội ra ngoài, có người đã không còn thở. Khoảnh khắc ấy trở thành nỗi ám ảnh suốt cuộc đời ông.

Trong những ngày chiến đấu tại Cổng Bình Quan, ông cũng chứng kiến sự hy sinh thầm lặng của lực lượng thanh niên xung phong. Họ vận chuyển đạn dược, tải thương và tiếp tế trong điều kiện vô cùng nguy hiểm. Có những cô gái tuổi chưa đến 20, vẫn băng qua mưa pháo để đưa từng băng đạn vào trận địa. Chính họ đã góp phần giúp đơn vị của ông trụ vững trong những thời điểm khó khăn nhất.

Cuộc sống trong thành cổ là chuỗi ngày thiếu thốn và căng thẳng. Lương thực chỉ là cơm vắt, nước uống phải chia từng ngụm. Không có giấc ngủ trọn vẹn, chỉ tranh thủ chợp mắt giữa những đợt pháo. Nhưng không ai rời vị trí, bởi tất cả đều hiểu ý nghĩa của trận địa này.

Sau năm 1975, ông Lâm trở về quê hương Quảng Bình, mang theo những ký ức không thể phai mờ. Với ông, Cổng Bình Quan không chỉ là một địa danh, mà là nơi tuổi trẻ đã đi qua trong khói lửa, nơi đồng đội mãi mãi nằm lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn