Cõng bộ đội đi giữa đêm
Những năm chiến tranh chống Mỹ, vùng Khe Trang là nơi nhiều đoàn bộ đội hành quân qua để lên tuyến trên. Ông Phùng Thừa Quảng khi ấy còn trẻ nhưng đã xung phong tham gia đội dân công hỏa tuyến của bản. Ban ngày làm nương, đêm xuống ông cùng mọi người gùi gạo, muối và thuốc men vượt núi tiếp tế cho bộ đội.
Một đêm cuối năm 1972, trên đường trở về sau chuyến vận chuyển lương thực, cả đoàn bất ngờ gặp trận bom rải xuống ven suối. Mọi người tản ra tìm chỗ ẩn nấp, riêng ông Quảng nghe thấy tiếng kêu cứu yếu ớt từ phía bìa rừng. Không quản nguy hiểm, ông quay lại tìm và phát hiện một chiến sĩ bị thương ở chân, không thể tự đi được. Ông đã cõng người chiến sĩ ấy vượt qua quãng đường rừng trơn trượt suốt đêm để đưa về lán quân y.
Nhân chứng là ông Phùng Xuân Hưng ở thôn Khe Trang kể lại: “Hồi ấy bom đạn dữ lắm, ai cũng sợ, nhưng ông Quảng chỉ nói còn người thì còn cứu. Cõng bộ đội đi giữa đêm mưa lạnh mà không than một câu nào.”
Giờ đây chiến tranh đã lùi xa, nhưng câu chuyện về ông Phùng Thừa Quảng vẫn được bà con Khe Trang nhắc lại như một biểu tượng của tinh thần quả cảm và tình quân dân gắn bó trong những năm tháng hoa lửa của quê hương.


