“Cõng đạn qua đèo”
Năm 1954, chiến dịch Chiến dịch Điện Biên Phủ bước vào giai đoạn ác liệt. Trên những con đường núi cheo leo Tây Bắc, từng đoàn dân công hỏa tuyến ngày đêm vận chuyển lương thực, đạn dược ra mặt trận. Trong đoàn có cô gái dân tộc Thái tên Hòa, mới 17 tuổi. Mỗi chuyến, cô gùi gần 40kg đạn vượt qua đèo cao, suối sâu. Một đêm mưa lớn, đường trơn như đổ mỡ. Một anh dân công đi trước trượt chân, thùng đạn lăn xuống vực. Nếu không kịp chuyển đạn ra trận địa, bộ đội sẽ thiếu đạn đánh giặc. Hòa lặng l
Năm 1954, chiến dịch Chiến dịch Điện Biên Phủ bước vào giai đoạn ác liệt. Trên những con đường núi cheo leo Tây Bắc, từng đoàn dân công hỏa tuyến ngày đêm vận chuyển lương thực, đạn dược ra mặt trận.
Trong đoàn có cô gái dân tộc Thái tên Hòa, mới 17 tuổi. Mỗi chuyến, cô gùi gần 40kg đạn vượt qua đèo cao, suối sâu.
Một đêm mưa lớn, đường trơn như đổ mỡ. Một anh dân công đi trước trượt chân, thùng đạn lăn xuống vực. Nếu không kịp chuyển đạn ra trận địa, bộ đội sẽ thiếu đạn đánh giặc.
Hòa lặng lẽ tháo chiếc khăn piêu buộc lại các thùng đạn rồi nói:
— “Còn người là còn đạn.”
Suốt đêm hôm ấy, cô cùng mọi người cõng từng thùng đạn vượt đèo. Đến nơi, đôi vai ai cũng rớm máu.
Nhiều năm sau, người ta vẫn nhớ hình ảnh những cô gái tuổi mười tám giữa mưa bom, vai gùi đạn nặng mà môi vẫn hát.


