Bài viết

CÕNG ĐẠN VƯỢT TRỌNG ĐIỂM

Bà Nguyễn Thị Yêng là cựu Thanh niên xung phong từng tham gia phục vụ chiến đấu trên các tuyến giao thông huyết mạch trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Những năm tháng tuổi đôi mươi của bà gắn liền với những cung đường bom đạn, những đêm san lấp hố bom, vận chuyển hàng hóa và bảo đảm giao thông cho các đoàn xe ra tiền tuyến. Dù chiến tranh đã lùi xa, ký ức về một thời thanh xuân cống hiến vẫn luôn vẹn nguyên trong tâm trí bà.

Nghệ An24/06/2026Hoàng Thị Hồng (Thôn Vĩnh Thọ xã Anh Sơn Đông)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi khi nhắc đến những năm tháng Thanh niên xung phong, bà Nguyễn Thị Yêng vẫn không giấu được niềm xúc động. Bà bảo rằng tuổi trẻ của thế hệ bà tuy nhiều gian khổ, mất mát nhưng cũng là quãng thời gian đẹp nhất, đáng tự hào nhất vì đã được cống hiến sức mình cho Tổ quốc.

Năm ấy, khi vừa tròn mười tám tuổi, nghe theo tiếng gọi của quê hương, bà tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong. Rời mái nhà đơn sơ và vòng tay gia đình, cô gái trẻ mang theo hành trang là lòng yêu nước và quyết tâm góp phần vào cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc.

Đơn vị của bà được giao nhiệm vụ bảo đảm giao thông trên tuyến đường vận tải chiến lược. Công việc hằng ngày là san lấp hố bom, sửa chữa đường sá, vận chuyển lương thực, đạn dược và hỗ trợ các đoàn xe quân sự vượt qua những trọng điểm đánh phá của địch.

Bà nhớ nhất một đêm mưa năm 1971. Hôm đó, đơn vị nhận nhiệm vụ khẩn cấp vận chuyển đạn dược đến một điểm tập kết để kịp phục vụ chiến đấu. Con đường đi qua một trọng điểm thường xuyên bị máy bay địch đánh phá. Dù biết rất nguy hiểm, nhưng không ai chùn bước.

“Lúc ấy, mỗi người đều cõng trên lưng hàng chục kilôgam đạn. Trời tối đen như mực, đường trơn trượt, bom nổ phía xa liên tục. Chúng tôi vừa đi vừa động viên nhau cố gắng vì phía trước còn các anh bộ đội đang chờ”, bà kể.

Khi đoàn vừa đến gần khu vực tập kết thì máy bay địch bất ngờ xuất hiện. Tiếng còi báo động vang lên. Mọi người nhanh chóng tìm nơi trú ẩn. Sau đợt ném bom, khói bụi phủ kín cả khu vực. Dù mệt mỏi và hoảng loạn, các đội viên Thanh niên xung phong vẫn lập tức kiểm tra lại số hàng hóa và tiếp tục hành trình.

Suốt đêm hôm ấy, họ hoàn thành nhiệm vụ, đưa toàn bộ số đạn đến nơi an toàn. Nhìn những chuyến hàng được bàn giao đầy đủ, ai nấy đều quên hết mệt nhọc. Đó là niềm vui giản dị nhưng vô cùng lớn lao đối với những người trẻ đang ngày đêm phục vụ chiến trường.

Trong ký ức của bà Nguyễn Thị Yêng, điều quý giá nhất không chỉ là những lần hoàn thành nhiệm vụ mà còn là tình đồng chí, đồng đội. Những năm tháng ấy, mọi người sống chan hòa, yêu thương nhau như anh chị em ruột thịt. Có miếng cơm sẻ nửa miếng cơm, có ngụm nước cùng nhau san sẻ. Chính tình cảm ấy đã giúp họ vượt qua mọi gian khổ và hiểm nguy.

Chiến tranh kết thúc, bà trở về quê hương, tiếp tục lao động, xây dựng cuộc sống mới. Dù thời gian đã làm mái tóc bà bạc trắng, nhưng ký ức về những ngày tháng Thanh niên xung phong vẫn luôn là niềm tự hào không thể phai mờ.

Mỗi lần gặp gỡ thế hệ trẻ, bà thường kể lại những câu chuyện của một thời hoa lửa để nhắc nhở các cháu về giá trị của hòa bình hôm nay. Theo bà, thế hệ trẻ cần biết trân trọng những hy sinh của cha anh, không ngừng học tập, rèn luyện và cống hiến cho quê hương, đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn