Cống hiến cả cuộc đời
Cống hiến cả cuộc đời
Nhắc đến chiến tranh, người ta thường nghĩ đến bom đạn, đến những trận đánh khốc liệt. Nhưng với người lính, chiến trường còn là nơi thử thách ý chí, bản lĩnh và cả nhân cách của con người. Chính trong hoàn cảnh ấy, tinh thần người lính được bộc lộ rõ nhất - giữa sống và chết, giữa mất mát và hy vọng.
Nhớ lại một trong những trận đánh ác liệt, ông kể: "Ngày 5.9.1967, lúc đó tôi là tiểu đội trưởng của một tiểu đội đánh vào Phước Long (Bình Phước). Chúng tôi đánh 12 quả bộc phá, nhưng khi đánh được 6 quả thì cả tiểu đội ngoài 2 người bị thương nặng, còn lại hy sinh hết; đại đội trưởng của chúng tôi cũng hy sinh. Khi ấy, còn 6 quả bộc phá một mình tôi đánh luôn, đánh xong tôi bị thương một chân. Mặc dù máu chảy không ngừng nhưng tôi phải chạy vào để cứu đồng đội của mình cũng đang bị thương rất nặng…".
Kể đến đây, ông đưa tay lên đầu, rồi xuống ngực và nói: "Sẹo đầy người. Ngày đó bị thương ở đầu, ngực, tay, chân và khắp cả người". Trên thân thể của vị tướng in hằn đầy thương tích, chỉ có trái tim vẫn nguyên vẹn lời thề sắt son vì Tổ quốc quyết sinh.
Những năm tháng chiến trường đã tôi luyện nên một người lính kiên cường, nhưng hành trình của thiếu tướng Trần Ngọc Thổ không dừng lại khi đất nước thống nhất. Sau ngày hòa bình, ông tiếp tục trong quân đội, tham gia chỉ huy ở những địa bàn còn nhiều thử thách, trong đó có chiến trường biên giới Tây Nam, nơi nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc vẫn đòi hỏi sự tỉnh táo, bản lĩnh và trách nhiệm cao độ.



