Cống hiến cho quê hương hôm nay là nỗ lực học tập để đưa khoa học kỹ thuật vào sản xuất, là sáng tạo để nâng tầm vị thế Việt Nam trên trường quốc tế
Trong dòng chảy bất tận của thời gian, có những câu chuyện không bao giờ cũ, có những nỗi đau đã hóa thành tượng đài và có những con người mà cuộc đời họ chính là hiện thân của lịch sử dân tộc. Tìm về ấp Thạnh Trung, xã Tân Biên, tỉnh Tây Ninh vào những ngày tháng Tư rực lửa, chúng ta sẽ được gặp Mẹ Phan Thị Hợi – một người mẹ đã dâng hiến những gì quý giá nhất của đời mình cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Từ câu chuyện của Mẹ, mỗi người trẻ không chỉ thấy được sự khốc liệt của chiến tranh mà còn nhận ra sứ mệnh thiêng liêng của mình trong thời đại mới.
Sự hy sinh của Mẹ Phan Thị Hợi là minh chứng sống động cho tinh thần “vì nước quên thân” của người phụ nữ Việt Nam. Mẹ sinh năm 1935, trải qua hai cuộc kháng chiến trường kỳ, Mẹ lần lượt tiễn hai người con lên đường. Liệt sĩ Nguyễn Văn Nho hy sinh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, khi khát vọng thống nhất đang bùng cháy. Liệt sĩ Nguyễn Văn Vinh hy sinh trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, khi hòa bình vừa mới chớm nở nhưng biên cương còn chưa yên tiếng súng. Hai người con – hai thế hệ – cùng chung một lý tưởng, đã ngã xuống để đổi lấy màu xanh cho mảnh đất Tân Biên hôm nay.
Cảm nghĩ đầu tiên dâng trào trong mỗi chúng ta chính là sự kính phục và biết ơn sâu sắc. Sự hy sinh ấy không chỉ nằm ở máu xương của những người lính trẻ ngã xuống nơi chiến trường, mà còn nằm ở những giọt nước mắt lặng thầm chảy ngược vào trong của Mẹ. Nếu các anh hy sinh một lần cho Tổ quốc, thì Mẹ lại hy sinh suốt cả một đời trong nỗi chờ mong và sự cô đơn. Nỗi đau ấy lớn lao đến mức không ngôn từ nào diễn tả xiết, nhưng Mẹ vẫn can trường sống, vẫn là điểm tựa tinh thần cho con cháu. Đó chính là cốt cách, là bản lĩnh của dân tộc Việt Nam: biến nỗi đau thành sức mạnh, biến mất mát thành niềm tự hào.
Từ câu chuyện “thời hoa lửa” của gia đình Mẹ Hợi, vấn đề về trách nhiệm của tuổi trẻ hôm nay được đặt ra như một mệnh lệnh từ trái tim. Chúng ta đang sống trong một thế giới phẳng, nơi những giá trị truyền thống đôi khi bị lu mờ bởi lối sống thực dụng. Vì vậy, trách nhiệm đầu tiên của người trẻ là phải giữ gìn ngọn lửa ý thức hệ. Hòa bình không phải là điều hiển nhiên; nó được xây dựng trên nền tảng của hàng triệu sự hy sinh. Hiểu được điều đó, chúng ta mới có thể sống một cuộc đời có ý nghĩa, biết trân trọng giá trị của độc lập và tự do.
Tiếp theo, trách nhiệm của người trẻ chính là cống hiến bằng hành động cụ thể. Trong bối cảnh hội nhập quốc tế, “chiến trường” của tuổi trẻ không còn là hầm chông, bãi mìn mà là các sàn đấu tri thức, là sự cạnh tranh về công nghệ và kinh tế. Cống hiến cho quê hương hôm nay là nỗ lực học tập để đưa khoa học kỹ thuật vào sản xuất, là sáng tạo để nâng tầm vị thế Việt Nam trên trường quốc tế. Đối với những người trẻ tại Tây Ninh, đó còn là trách nhiệm xây dựng quê hương biên giới giàu đẹp, giữ vững chủ quyền và phát triển kinh tế vùng sâu, vùng xa.
Bên cạnh đó, chúng ta cần thực hiện tốt đạo lý “Uống nước nhớ nguồn”. Trách nhiệm không chỉ là nhìn về tương lai mà còn là chăm lo cho quá khứ. Việc thăm hỏi, động viên và chăm sóc những người như Mẹ Hợi không chỉ là nghĩa vụ mà còn là cách để người trẻ soi rọi lại tâm hồn mình, để sống bao dung và trách nhiệm hơn.
Tóm lại, câu chuyện của Mẹ Việt Nam Anh hùng Phan Thị Hợi và hai người con liệt sĩ là một nốt trầm hùng tráng trong bản giao hưởng của dân tộc. Đứng trước sự hy sinh cao cả ấy, thế hệ trẻ chúng ta không được phép sống hoài, sống phí. Hãy biến lòng biết ơn thành động lực, biến khát vọng cá nhân thành khát vọng dân tộc, để viết tiếp những trang sử vàng bằng trí tuệ và trái tim của tuổi trẻ hôm nay. Bởi lẽ, “Gánh vai đàn anh đi trước, tay nắm tay bạn bè đi tới” đó mới là cách tốt nhất để tri ân những người đã nằm lại trong lòng đất mẹ.



