CÔNG NHÂN MỎ ĐÀO THAN CHO KHÁNG CHIẾN
Câu chuyện về người thợ mỏ làm việc sâu trong lòng đất, giữ nguồn than – “mạch máu năng lượng” cho hậu phương và tiền tuyến trong chiến tranh.
Trong chiến tranh, khi bom đạn đánh phá các nhà máy, bến cảng, thì than vẫn phải đều đặn đưa về để chạy máy, đúc thép, sản xuất vũ khí. Ông Nguyễn Văn Khánh là một trong những công nhân mỏ đã sống trọn tuổi trẻ dưới lòng đất Mạo Khê.
Ca làm việc của ông bắt đầu từ tờ mờ sáng. Họ xuống lò sâu hàng trăm mét, ánh đèn mũ leo lét, không khí đặc quánh mùi than và mồ hôi. Trên đầu là bom đạn, dưới chân là nguy cơ sập lò, ngạt khí. Nhưng không ai bỏ vị trí.
Có ngày, bom Mỹ đánh trúng cửa lò, đất đá sạt xuống, nhưng khi thông được lối, họ lại xuống ngay. Ông Khánh nói: “Than không lên thì máy ngoài kia tắt. Máy tắt là kháng chiến nghẽn.”
Nhiều công nhân hy sinh vì tai nạn hầm lò, vì kiệt sức. Nhưng mỏ vẫn đỏ lửa. Than vẫn ra đều, góp phần giữ cho hậu phương công nghiệp không ngừng thở.


