CÔNG NHÂN VẬN TẢI CHIẾN TRƯỜNG
Câu chuyện về người công nhân vận tải trực tiếp chở lương thực, vũ khí, thương binh ra – vào chiến trường trong điều kiện bom đạn liên miên, góp phần giữ thông suốt tuyến hậu cần sống còn của kháng chiến.
Trong chiến tranh, có một lực lượng luôn hiện diện trên những con đường nguy hiểm nhất, nhưng lại ít khi được nhắc tên: công nhân vận tải chiến trường. Ông Nguyễn Văn Phúc là một trong những người như vậy – người đã dành gần trọn tuổi thanh niên để đi trên những tuyến đường mà mỗi chuyến đi đều có thể là chuyến cuối cùng.
Ông Phúc vốn là nông dân, sau được điều động vào đội vận tải của huyện. Phương tiện của ông lúc đầu chỉ là xe đạp thồ, sau đó là xe kéo, rồi xe tải nhỏ khi điều kiện cho phép. Dù là phương tiện gì, nhiệm vụ vẫn không thay đổi: chở cho bằng được hàng ra chiến trường.
Những chuyến đi thường bắt đầu từ đêm. Ban ngày, máy bay địch trinh sát liên tục, phát hiện mọi sự di chuyển lớn. Ban đêm, ông Phúc cùng đồng đội xuất phát theo từng tốp nhỏ, giữ khoảng cách để nếu bị đánh phá cũng không thiệt hại toàn tuyến. Hàng hóa không chỉ là thóc gạo, đạn dược, mà còn có thương binh cần chuyển gấp về tuyến sau.
Đường đi không phải đường lớn, mà là đường làng, đường mòn, bờ ruộng, nhiều đoạn phải đi xuyên rừng, lội suối. Có lần, xe ông chở đạn, bánh sa lầy, cả tổ phải đào đất, chèn cây, mất hàng giờ mới thoát. Mồ hôi đầm đìa, nhưng ai cũng im lặng, vì chỉ cần tiếng động lớn là có thể bị lộ.
Nguy hiểm nhất là khi địch đánh bồi. Có chuyến, bom nổ ngay phía trước đoàn xe. Ông Phúc chỉ kịp lao xuống vệ đường, lấy thân mình che thùng hàng. Khi đứng dậy, đất đá vùi đầy xe, nhưng hàng hóa vẫn còn nguyên. “Hàng mà mất là có lỗi với bộ đội,” ông nói.
Không chỉ chở hàng, ông còn chở thương binh. Những chuyến xe ấy nặng nề hơn cả. Trên xe, thương binh đau đớn, rên rỉ. Ông Phúc vừa lái, vừa động viên, có khi phải dừng lại băng bó tạm. Có thương binh không qua khỏi trên đường đi. Những lúc ấy, ông lặng lẽ quay đầu xe, tiếp tục nhiệm vụ.
Suốt những năm chiến tranh, ông Phúc không nhớ mình đã đi bao nhiêu chuyến, chỉ biết rằng chưa một lần bỏ hàng giữa đường. Sau hòa bình, ông trở về quê, tiếp tục cuộc sống bình dị. Nhưng trong ký ức ông, những con đường chiến trường ấy là nơi ông đã đánh giặc bằng vô lăng, bằng đôi chân, bằng sự bền bỉ của người dân hậu phương.



