Cõng nhau qua mưa bom
Một buổi chiều, chiến trường bất ngờ hứng chịu trận oanh tạc dữ dội. Đất đá tung lên, khói lửa mù mịt. Trong cơn hỗn loạn ấy, anh Bình – người con Kỳ Xuân – bị thương nặng, không thể tự di chuyển.
Người đồng đội của anh, dù cũng bị xây xát khắp người, đã không do dự. Anh cúi xuống, cõng Bình trên lưng, từng bước len lỏi qua bom đạn.
Con đường rừng trơn trượt, mỗi bước đi là một lần đối mặt với cái chết. Nhưng anh vẫn đi, bởi trong tim anh chỉ có một suy nghĩ: “Không thể bỏ lại đồng đội”.
Sau nhiều giờ, họ đã về đến nơi an toàn. Câu chuyện ấy lan truyền khắp đơn vị, trở thành minh chứng sống động cho tinh thần “sống chết có nhau”.



