“Cõng nhau qua trọng điểm”
Có những đoạn đường gọi là “trọng điểm”, nơi máy bay Mỹ đánh phá suốt ngày đêm.
Mỗi lần đi qua, ai cũng hiểu có thể không trở lại.
Một đêm, đơn vị tôi vượt trọng điểm trong mưa. Đất đỏ nhão ra, trơn như mỡ. Một chiến sĩ trẻ trượt chân ngã xuống hố bom, chân bị thương.
Cả đoàn phải dừng lại.
Người tiểu đội trưởng cúi xuống:
“Lên lưng tôi.”
Người bị thương lắc đầu liên tục:
“Không kịp đâu, máy bay tới bây giờ.”
Nhưng người tiểu đội trưởng không nói thêm, chỉ cúi thấp người hơn.
Suốt quãng đường ấy, anh cõng đồng đội chạy giữa tiếng máy bay gầm trên đầu.
Sau này nhắc lại, ông chỉ cười:
“Hồi đó đâu nghĩ gì nhiều. Chỉ nghĩ không thể bỏ đồng đội lại.”



