Công tác dân vận tại Sầm Nưa
Hoạt động tuyên truyền, vận động quần chúng và cảm hóa tàn quân Phỉ

Bác Đặng Xuân Thanh bồi hồi nhớ lại 9 năm nhập ngũ tham gia các hoạt động tuyên truyền, vận động quần chúng và cảm hóa tàn quân Phỉ tại Sầm Nưa. Trong suốt quá trình tham gia thực hiện nhiệm vụ đã có rất nhiều kỷ niệm Bác Thanh không thể nào quên.
Tháng 4 năm 1975, Bác Thanh rời quê hương tham gia nhập ngũ sang Sầm Nưa – Lào. Tại đây bác cùng đồng đội được giao nhiệm vụ xuống cơ sở làm công tác dân vận, binh vận.
Giai đoạn 1975-1976 là thời kỳ hết sức quan trọng và khó khăn sau khi nước Lào thành lập chế độ Dân chủ Nhân dân. Hoạt động tuyên truyền, vận động quần chúng và cảm hóa tàn quân phỉ (lực lượng chống phá chính quyền cách mạng) ở các vùng sâu, vùng xa như Sầm Nưa (tỉnh Hủa Phăn) là một nhiệm vụ nhạy cảm, gian khổ và đầy nguy hiểm.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Sau khi Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Lào thành lập vào tháng 12/1975, nhiệm vụ trọng tâm chuyển từ chiến đấu sang xây dựng và bảo vệ chính quyền cách mạng mới, đặc biệt là ở các vùng biên giới và vùng có nhiều tàn dư của các thế lực phản động. Hủa Phăn (Sầm Nưa) là cái nôi của cách mạng Lào, nhưng đồng thời cũng là nơi còn nhiều hoạt động chống phá của tàn quân phỉ và các thế lực thù địch.
Các đội công tác Việt Nam và Lào thâm nhập vào các bản làng hẻo lánh, vừa giữ vững an ninh, vừa trực tiếp tuyên truyền về đường lối, chính sách hòa hợp dân tộc của Đảng và Nhà nước Lào. Bác Thanh là người dân tộc Tày, khi sang đó tiếng Lào phát âm cũng gần giống tiếng dân tộc Tày, vậy là Bác đã học và nói tiếng Lào rất nhanh, khi xuống làm công tác dân vận bác rất được người dân Lào quý mến, tin tưởng.
Một trong những nhiệm vụ khó khăn nhất là cảm hóa các Trưởng bản hoặc thủ lĩnh địa phương có ảnh hưởng lớn đến hàng trăm người dân tộc. Thành công trong việc cảm hóa một thủ lĩnh có thể khiến cả một vùng quy phục. Đội công tác thường phải đi bộ hàng tuần, mang theo quà tặng tượng trưng và kiên nhẫn đối thoại trong nhiều ngày, chứng minh cho họ thấy sự cần thiết của hòa bình và sự đoàn kết dân tộc.
Hoạt động của đội luôn bị đe dọa bởi những toán phỉ còn ngoan cố. Nhiều cuộc hành quân dân vận phải biến thành các cuộc chiến đấu tự vệ. Đoàn công tác phải luôn cảnh giác cao độ khi ngủ trong rừng, đi qua các khe núi, hoặc dừng chân ở những bản làng chưa được hoàn toàn cảm hóa. Kỷ niệm đáng nhớ nhất chính là giây phút một toán phỉ với súng ống, khí giới tự nguyện đi ra từ rừng sâu, đến trình diện chính quyền. Hình ảnh họ giao nộp vũ khí, nhận lại cuộc sống mới dưới sự chứng kiến của người dân bản là biểu tượng cho sự thắng lợi của chính sách khoan hồng và công tác dân vận khéo léo. Bác Đặng Xuân Thanh đã được chính phủ Lào khen thưởng khi tham gia các hoạt động dân vận, binh vận tại Lào.


