Bài viết

Công tác hậu phương của xã

Ninh Bình29/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vào những năm tháng chiến tranh khốc liệt, ở một vùng quê trung du có người phụ nữ tên Hòa. Chồng đi bộ đội xa, một mình chị vừa nuôi hai con nhỏ, vừa tham gia công tác hậu phương của xã. Cuộc sống thiếu thốn trăm bề, nhưng chị chưa bao giờ than vãn. Ban ngày, chị Hòa ra đồng cấy lúa, trồng khoai để tăng gia sản xuất. Tối đến, chị cùng các chị em trong thôn may áo, vá chăn, gói từng gói lương khô gửi ra tiền tuyến. Căn bếp nhỏ của chị đêm nào cũng đỏ lửa. Ánh lửa hắt lên khuôn mặt gầy gò nhưng cương nghị, khiến ai đi ngang cũng thấy ấm lòng. Một lần, làng bị bom đánh trúng kho lương thực. Nhiều người hoảng hốt chạy tán loạn. Chị Hòa liền gọi mọi người quay lại cứu thóc gạo. Chị dẫn đầu đoàn người chuyền từng bao lúa ra nơi an toàn, rồi cùng dập lửa đến tận khuya. Nhờ sự nhanh trí và gan dạ ấy, số lương thực cứu được đủ nuôi cả làng qua mùa giáp hạt. Từ đó, bà con thường gọi chị là “bông hoa lửa của xóm nghèo”. Không phải vì chị nổi bật giữa đám đông, mà bởi nơi nào có chị, nơi đó có sự ấm áp, kiên cường và hy vọng. Ngày đất nước hòa bình, chồng chị trở về trong niềm vui đoàn tụ. Mái nhà nhỏ năm xưa vẫn giữ bếp lửa đỏ mỗi chiều. Con cháu lớn lên thường nghe kể về người mẹ, người vợ đã lặng thầm góp sức trong thời hoa lửa. Câu chuyện về chị Hòa nhắc rằng chiến thắng không chỉ được làm nên nơi chiến trường, mà còn từ những gian bếp nhỏ, từ bàn tay tảo tần và trái tim son sắt của biết bao người phụ nữ Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Công tác hậu phương của xã | Câu chuyện thời hoa lửa