Bài viết

công tác tư tưởng – văn hóa

Giống như nhiều nhà lãnh đạo cao cấp của Đảng và Nhà nước ta, trước khi là cán bộ cách mạng chuyên nghiệp, đồng chí Trường Chinh đã dùng báo chí là phương tiện hữu hiệu để thể hiện tâm nguyện đời mình là “dùng cán bút làm đòn xoay chế độ”.

Vĩnh Long03/07/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Phú Quới (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Phú Quới)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giống như nhiều nhà lãnh đạo cao cấp của Đảng và Nhà nước ta, trước khi là cán bộ cách mạng chuyên nghiệp, đồng chí Trường Chinh đã dùng báo chí là phương tiện hữu hiệu để thể hiện tâm nguyện đời mình là “dùng cán bút làm đòn xoay chế độ”.

Đồng chí Trường Chinh trò chuyện với các thành viên Ban Soạn thảo văn kiện Đại hội VI, tháng 11-1986 - Ảnh: Xuân LâmTheo gương Chủ tịch Hồ Chí Minh, trên cương vị làm Tổng Bí thư 3 khóa, đồng chí Trường Chinh nhận thức sâu sắc đội quân báo chí, văn nghệ là lực lượng xung kích trên mặt trận tư tưởng- văn hóa; là lực lượng “đi trước, mở đường” cho toàn bộ các hoạt động lãnh đạo và chỉ đạo của Đảng, Nhà nước ta. Chính vì vậy, tôi thật sự tâm đắc và cảm phục khi đọc các bài viết của ông trong tác phẩm “Về văn hóa và nghệ thuật” (gồm 2 tập), do Nhà xuất bản Văn học tuyển chọn và phát hành vào năm 1986. Trong 2 tập sách, ông đề cập nhiều vấn đề căn cốt trong hoạt động tư tưởng và nghệ thuật. Trong phạm vi bài viết này, tôi xin phép tóm lược những quan điểm cơ bản của ông về báo chí, một lực lượng xung kích của xung kích trên mặt trận tư tưởng và văn hóa.1. Nhà lãnh đạo luôn coi báo chí là vũ khí sắc bén trên mặt trận tư tưởng- văn hóaTrong quá trình hoạt động cách mạng, Trường Chinh là hiện tượng điển hình về sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa nhiều “nhà”: nhà chính trị, nhà tư tưởng, nhà lý luận, nhà văn hóa, nhà báo, nhà thơ…; trong đó hoạt động báo chí là một trong những nét nổi bật nhất của một lãnh tụ trong suốt cuộc đời cách mạng. Kể từ khi tham gia hoạt động cách mạng từ năm 1928 cho đến lúc đảm nhiệm cương vị Bí thư Xứ ủy Bắc Kỳ vào giữa năm 1940, ông đã làm chủ bút và trực tiếp viết báo ở hàng chục tờ báo và tạp chí, như Dân cày, Búa liềm, Con đường sáng, Đuốc Việt Nam… Bị địch bắt vào tù, ông vẫn viết cho các tờ Suối reo, Lao tù… Từ năm 1942, trên cương vị Tổng Bí thư, ngoài việc chỉ đạo các hoạt động hằng ngày của Đảng, ông trực tiếp phụ trách báo Cờ giải phóng và cũng là người viết bài chủ yếu. Ngày 12/3/1945, Trường Chinh viết “Chỉ thị Nhật- Pháp bắn nhau và hành động của chúng ta”. Năm 1947, ông trực tiếp chỉ đạo Ban Tuyên truyền và báo Sự Thật (dưới danh nghĩa là cơ quan tuyên truyền và cổ động của Hội nghiên cứu chủ nghĩa Mác ở Đông Dương). Cần nhấn mạnh một sự kiện mang tầm tổng kết lý luận và thực tiễn sâu sắc- đó là vào năm 1943, trước khi Đảng ta giành chính quyền, ông đã trực tiếp khởi thảo Đề cương văn hóa, đặt nền tảng cho những quan điểm có tính định hướng về xây dựng và phát triển nền văn hóa của dân tộc ta sau này, với ba phương châm là dân tộc hóa, khoa học hóa, đại chúng hóa.Sau Đại hội lần thứ III của Đảng (9/1960), trên cương vị Ủy viên Bộ Chính trị, Chủ tịch Hội đồng Nhà nước, ông thường xuyên đọc báo, nghe đài, góp ý kiến cải tiến, nâng cao chất lượng hoạt động báo chí. Khi cần thiết, ông trực tiếp viết một số bài xã luận quan trọng về đối nội, đối ngoại cho báo Đảng. Kết hợp nhuần nhuyễn giữa lý luận và thực tiễn cách mạng sôi động, ông cùng đội quân viết báo chuyên nghiệp và không chuyên đã biến báo chí thành vũ khí sắc bén, thật sự là lực lượng xung kích trong công tác tuyên truyền, phổ biến đường lối của Đảng; đồng thời tập hợp, hướng dẫn quần chúng nhân dân ủng hộ, thực thi các nhiệm vụ cách mạng do Đảng đề ra. Một trong những nguyên nhân dẫn đến thắng lợi của Tổng khởi nghĩa tháng 8/1945- đó là Đảng ta đã đặc biệt quan tâm chỉ đạo có hiệu quả công tác tuyên truyền và công tác báo chí.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn