CÔNG THỊ MÙI - ẤM LÒNG NGƯỜI MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG
Mẹ Việt Nam Anh hùng Công Thị Mùi (sinh năm 1925), trú tại phường Phú Thượng, Tây Hồ, Hà Nội, là tấm gương sáng ngời về sự hy sinh vì Tổ quốc. Bà đã sinh thành, nuôi dưỡng và tiễn đưa hai người con ưu tú là liệt sĩ Công Văn Ngọc và liệt sĩ Công Nghĩa Hoa hy sinh trong sự nghiệp đấu tranh, bảo vệ đất nước.
Một ngày đầu xuân năm 2026, trong căn nhà nhỏ ở phường Phú Thượng, câu chuyện về Công Thị Mùi được nhắc lại với niềm xúc động và lòng biết ơn sâu sắc. Trên bức tường giản dị của gian nhà chính, ba khung bằng được treo trang trọng: Bằng Danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng và hai Bằng Tổ quốc ghi công của hai người con trai – liệt sĩ Công Văn Ngọc và liệt sĩ Công Nghĩa Hoa. Ba khung bằng ấy không chỉ là sự ghi nhận của Nhà nước mà còn là minh chứng cho những hy sinh lớn lao của một gia đình vì Tổ quốc.
Mẹ Mùi sinh năm 1925, là người phụ nữ tảo tần, cả đời gắn bó với mái ấm gia đình. Mẹ có sáu người con, trong đó bốn người con trai. Những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, mẹ luôn là hậu phương vững chắc, lặng lẽ động viên các con lên đường làm nhiệm vụ. Năm 1968, người con trai cả Công Văn Ngọc tình nguyện nhập ngũ, vào chiến trường miền Nam kháng chiến chống Mỹ. Tiếp bước anh, người con trai út Công Nghĩa Hoa cũng lên đường tham gia chiến đấu bảo vệ biên giới Tây Nam của Tổ quốc.
Niềm tự hào chưa kịp nguôi thì nỗi đau lần lượt ập đến. Từ năm 1973 đến năm 1979, gia đình liên tiếp nhận tin dữ về sự hy sinh của hai anh. Chỉ trong chưa đầy sáu năm, người mẹ phải hai lần tiễn con trong thầm lặng. Không dừng lại ở đó, mẹ còn chịu thêm mất mát khi hai người con trai khác qua đời vì bệnh tật và từ nhỏ. Bốn lần mất con là bốn lần trái tim người mẹ thắt lại, nhưng mẹ vẫn âm thầm chịu đựng, không oán than, không gục ngã.
Sau những năm tháng chiến tranh, mẹ Mùi sống giản dị, mẫu mực, dành trọn tình thương cho con cháu. Dù tuổi cao, mẹ vẫn tự tay vun vén việc nhà, giữ gìn nếp sống gia phong. Với con cháu và bà con lối xóm, mẹ luôn hiền hậu, đôn hậu, là tấm gương về đức hy sinh và lòng kiên cường. Điều khiến gia đình day dứt nhất là tâm nguyện cuối đời của mẹ: mong tìm được phần mộ hai người con liệt sĩ để có nơi hương khói. Dẫu đã nhiều năm tìm kiếm, mong ước ấy vẫn chưa thành hiện thực.
Năm 2014, mẹ được Đảng và Nhà nước phong tặng Danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng phần thưởng xứng đáng cho những hy sinh to lớn. Mẹ từ trần năm 2025, hưởng thọ tròn 100 tuổi, khép lại một thế kỷ đời người với biết bao biến cố, mất mát nhưng cũng đầy nghị lực và phẩm giá.
Cuộc đời của mẹ Công Thị Mùi là biểu tượng đẹp của tình mẫu tử thiêng liêng và chủ nghĩa anh hùng cách mạng. Sự hy sinh của các con mẹ đã góp phần làm nên hòa bình hôm nay, còn sự hy sinh thầm lặng của mẹ là minh chứng cho sức mạnh bền bỉ của người phụ nữ Việt Nam trong những năm tháng gian khó của dân tộc.



