CỔNG TRỜI NĂM ẤY

Mùa đông năm 1986 ở Quản Bạ, gió núi lùa qua khe đá tai mèo buốt đến tận xương. Đêm đó, trong căn hầm âm sâu dưới lòng đất, tôi và Hải – hai đứa lính Ban Chỉ huy Quân sự huyện – chia nhau nửa củ sắn lùi nguội ngắt. Phía tiền tiêu, tiếng pháo thù thỉnh thoảng lại dội lên làm bụi đất rơi lã chã xuống đầu.
Rạng sáng, một đợt pháo kích bất ngờ dội xuống dốc Bắc Sum, đất trời rung chuyển. Lao ra khỏi hầm giữa quầng lửa xé rách màn sương đục, Hải đè chặt đài đài chỉ huy, miệng gào to từng tọa độ phản pháo bất chấp mảng đá văng rát mặt.
Lần đó, chúng tôi giữ vững Cổng Trời.
Mấy mươi năm trôi qua, núi đá Quản Bạ nay đã phủ xanh màu cỏ ngô. Nhưng mỗi lần nhìn về phía biên cương, tôi vẫn nhớ như in nụ cười bám khét bụi pháo của những chàng trai tuổi đôi mươi năm ấy — những người đã tựa lưng vào đá, gieo tuổi xuân để giữ trọn từng cọc mốc Tổ quốc.


