Cột trụ lòng dân giữa lòng đất lửa
Tác phẩm khắc họa cuộc đời kiên trung và sự hy sinh anh dũng của Liệt sĩ Đỗ Văn Chơi – người chồng kính yêu của Mẹ Việt Nam Anh hùng Huỳnh Thị Lùng. Sinh sống tại ấp 4, xã Hưng Long, ông cùng vợ biến mái nhà tranh bên rặng dừa nước thành cơ sở cách mạng tin cậy để nuôi giấu cán bộ. Trong một trận càn quét khốc liệt của Mỹ - Ngụy vào mùa khô năm 1966, người công dân yêu nước ấy đã dũng cảm bám trụ, bảo vệ an toàn cho căn cứ và ngã xuống oanh liệt, mở đầu cho chuỗi hy sinh bi tráng nhưng đầy tự hào của gia đình.

Trong những năm tháng cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn ác liệt nhất, xã Hưng Long, huyện Bình Chánh là một địa bàn giáp ranh nóng bỏng. Kẻ thù điên cuồng dồn dân lập ấp, tung quân càn quét liên miên hòng xóa sổ các cơ sở cách mạng của ta. Giữa vòng vây kìm kẹp ấy, mái nhà tranh của ông Đỗ Văn Chơi và người vợ Huỳnh Thị Lùng tại ấp 4 vẫn sừng sững như một pháo đài lòng dân vững chắc, ngày đêm dang tay che chở cho những người con cách mạng đi về hoạt động.
Ông Đỗ Văn Chơi vốn là một người nông dân chân chất, quanh năm gắn bó với luống rau, đồng lúa nơi quê hương Hưng Long. Mang trong mình dòng máu yêu nước nồng nàn của người dân Nam Bộ, ông không chịu khuất phục trước gót giày xéo của quân thù. Ý thức được vai trò hậu phương vững chắc của quê nhà, ông cùng vợ đã chủ động đào hầm bí mật ngay trong khuôn viên nhà mình, biến tổ ấm nhỏ thành nơi nuôi giấu, tiếp tế lương thực và bảo vệ an toàn cho cán bộ cách mạng.
Ban ngày, ông Chơi vẫn vác cày ra đồng, đóng vai một người nông dân lam lũ để làm tai mắt cho cách mạng, kịp thời phát hiện và mật báo các đợt di chuyển của địch. Đêm xuống, ông lại lặng lẽ gác giấc ngủ của bản thân, đứng bên hàng rào dừa nước làm tai mắt, bảo vệ bình yên cho những cuộc họp bí mật của cán bộ dưới căn hầm tối. Sự mưu trí, dũng cảm và lòng kiên trung của ông đã giữ vững ngọn lửa cách mạng địa phương qua những thời kỳ đen tối nhất.
Thế nhưng, chiến tranh tàn khốc đã cướp đi người công dân trung kiên ấy. Mùa khô năm 1966, quân địch huy động lực lượng áp đảo cùng xe lội nước và hỏa lực hạng nặng mở một trận càn quét quy mô lớn nhằm "tìm và diệt" các cơ sở của ta tại ấp 1, xã Hưng Long. Tiếng súng, tiếng pháo nổ vang trời xé toạc sự bình yên của vùng quê nghèo.
Trong tình thế hiểm nghèo, khi giặc tổ chức bao vây và lùng sục ráo riết ngay sát khu vực hầm bí mật, ông Đỗ Văn Chơi đã không một chút do dự. Với lòng dũng cảm phi thường, ông chủ động bám trụ trận địa, đối mặt trực diện với quân thù nhằm đánh lạc hướng và kéo dài thời gian. Hành động kiên cường của ông đã giúp các đồng chí cán bộ cách mạng đang ẩn nấp kịp thời rút lui an toàn vào vùng căn cứ lõm.
Nhưng cái giá phải trả vô cùng đắt giá. Giữa làn mưa đạn tàn bạo của kẻ thù, ông Đỗ Văn Chơi đã bị trúng đạn và anh dũng hy sinh ngay trên mảnh đất quê hương Hưng Long yêu dấu. Ông ngã xuống khi những hoài bão về ngày đất nước thanh bình, ngày được nhìn năm đứa con thơ dại khôn lớn vẫn còn dang dở.
Chiến tranh đã lùi xa, những vết thương bom đạn trên da thịt quê hương Hưng Long nay đã được thay thế bằng những cánh đồng lúa chín vàng trù phú. Để ghi nhận sự hy sinh oanh liệt và công lao to lớn của ông, ngày 28 tháng 11 năm 1977, Thủ tướng Chính phủ đã ký quyết định truy tặng tấm bằng Tổ quốc ghi công mang tên Liệt sĩ Đỗ Văn Chơi.



