Anh hùng Lực lượng vũ trang

Cù Chính Lan - Anh hùng dũng sĩ diệt xe tăng

Người chiến sĩ tay không nhảy lên tháp pháo xe tăng Pháp, dùng lựu đạn tiêu diệt xế bọc thép giặc trên Đường số 6.

Nghệ An11/08/2026Đoàn trường Cao đẳng Y tế Kiên Giang (trường CĐ Y tế Kiên Giang)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Cù Chính Lan - Anh hùng dũng sĩ diệt xe tăng
  • Tiểu sử: Cù Chính Lan (sinh năm 1929, mất ngày 29/12/1951), quê tại làng Quỳnh Lôi, xã Quỳnh Đôi, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An. Bố ông là ông Cù Chính Mối, gia đình nghèo khổ nên từ nhỏ Cù Chính Lan đã phải sớm chịu cảnh làm thuê làm mướn, mò cua bắt ốc kiếm sống. Tuy sống trong cảnh thiếu tốn nhưng anh rất sáng dạ, trung thực và giàu lòng căm thù giặc. Khi cuộc kháng chiến chống Pháp bùng nổ, anh nhiều lần viết đơn xin nhập ngũ nhưng do thể hình nhỏ thó nên chưa được chấp thuận ngay. Không nản lòng, anh ra sức tập luyện thể lực và tích cực tham gia tự vệ du kích địa phương.

  • Quá trình chiến đấu & Chiến công: Năm 1950, Cù Chính Lan chính thức trúng tuyển nhập ngũ, trở thành chiến sĩ thuộc Đại đội 215, Tiểu đoàn 441, Trung đoàn 66, Đại đoàn 304. Trong Chiến dịch Hòa Bình, ngày 13/12/1951, đơn vị anh tham gia trận phục kích của quân ta trên Đường số 6 đoạn qua làng Giang Mỗ. Quân Pháp huy động lực lượng bộ binh có xe tăng B2 dẫn đường phản công quyết liệt. Xe tăng địch liên tục nhả pháo và đạn đại liên đè bẹp các vị trí phòng ngự, cản bước tiến của quân ta. Trong tình thế khó khăn, Cù Chính Lan đã xông lên, cầm quả bộc phá lao về phía chiếc xe tăng địch. Dù đạn địch bắn xối xả xung quanh, anh mưu trí bám vào sườn xe, nhảy lên đỉnh tháp pháo, giật nắp xe tăng và ném một quả lựu đạn vào bên trong tiêu diệt toàn bộ kíp xe Pháp, làm tê liệt chiếc xe tăng dẫn đầu và tạo khí thế cho toàn đại đội xông lên tiêu diệt gọn toán quân địch. Chiến công tay không diệt xe tăng của anh đã gây chấn động toàn mặt trận. Tiếp đó, ngày 29/12/1951, trong trận đánh đồn Giang Mỗ lần thứ hai, Cù Chính Lan lại dũng cảm đi đầu đội hình mở đường. Mặc dù bị thương rất nặng ở đùi và tay do mảnh pháo địch, mất máu rất nhiều nhưng anh tuyệt đối từ chối rời vị trí chiến đấu. Anh tự buộc chặt vết thương, tiếp tục nằm lại trên trận địa chỉ huy, tiếp đạn cho đồng đội và dùng súng bắn trả địch đến hơi thở cuối cùng.

  • Danh hiệu & Khen thưởng: Danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân (được tuyên dương tại Đại hội Chiến sĩ thi đua toàn quốc lần thứ nhất năm 1952), Huân chương Quân công hạng Nhất.

  • Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn