Bài viết

CÙ CHÍNH LAN (chi đoàn ấp 7A1)

Nghệ An25/08/2026TRẦN NGUYỄN PHI YẾN (Đoàn xã Vị Thanh 1)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

TAY KHÔNG BẮT CỌP SẮT

Tác giả: TRẦN NGUYỄN PHI YẾN – Bí thư Chi đoàn ấp 7A1

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những câu chuyện về một thời hoa lửa vẫn còn được lưu giữ trong ký ức dân tộc. Đó là những câu chuyện về những người lính đã rời quê hương khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo niềm tin và tình yêu đất nước để bước vào nơi bom đạn. Trong những câu chuyện ấy, cuộc đời và sự hy sinh của Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Cù Chính Lan luôn khiến em xúc động và khâm phục. Ông là người chiến sĩ được nhắc đến với hình ảnh đặc biệt: “tay không bắt cọp sắt”.

Cù Chính Lan sinh năm 1930 tại Quỳnh Đôi, Quỳnh Lưu, Nghệ An, trong một gia đình nông dân nghèo. Mẹ mất sớm, tuổi thơ của ông đã phải trải qua nhiều khó khăn, vất vả. Những ngày tháng lao động cực nhọc đã rèn luyện cho người thanh niên ấy một nghị lực bền bỉ và ý chí mạnh mẽ. Năm 1945, khi đất nước bước vào những ngày tháng cách mạng sôi nổi, Cù Chính Lan tham gia hoạt động cách mạng. Một năm sau, ông nhập ngũ và trở thành người chiến sĩ của quân đội nhân dân Việt Nam.

Từ đó, cuộc đời ông gắn liền với những chặng đường chiến đấu đầy gian khổ. Là Tiểu đội trưởng thuộc Tiểu đoàn 353, Đại đoàn 304, Cù Chính Lan luôn thể hiện sự gan dạ, mưu trí và tinh thần quyết tâm trước mọi khó khăn. Nhưng trong cuộc đời chiến đấu của ông, có một trận đánh đã trở thành câu chuyện đặc biệt, được nhắc nhớ qua nhiều thế hệ.

Đó là trận Giang Mỗ ngày 13 tháng 12 năm 1951, trong Chiến dịch Hòa Bình.

Hôm ấy, giữa chiến trường đầy khói lửa, xe tăng của quân Pháp xuất hiện. Với lớp vỏ thép chắc chắn và sức mạnh của súng đạn, chiếc xe tăng giống như một “con cọp sắt” đang tiến vào trận địa. Trước một cỗ máy chiến tranh như vậy, bất cứ người lính nào cũng hiểu rằng chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng tính mạng.

Nhưng Cù Chính Lan đã không lùi bước.

Trong giây phút quyết định, ông dũng cảm lao tới, nhảy lên xe tăng địch và dùng lựu đạn để tiêu diệt nó. Hành động ấy diễn ra trong khoảnh khắc nhưng đã trở thành một chiến công vang dội. Người chiến sĩ trẻ đã dùng lòng dũng cảm và sự mưu trí của mình để đối đầu với chiếc xe tăng tưởng như không thể bị khuất phục.

“Tay không bắt cọp sắt” – cái tên ấy ra đời từ chính sự quả cảm đó.

Đối với em, hình ảnh Cù Chính Lan lao lên chiếc xe tăng giữa chiến trường là một hình ảnh vô cùng xúc động. Ông chỉ là một người lính bằng xương bằng thịt, nhưng trước mắt ông là một nhiệm vụ lớn lao. Ông hiểu rõ hiểm nguy đang chờ đợi mình, nhưng tình yêu Tổ quốc và trách nhiệm với đồng đội đã giúp ông vượt qua nỗi sợ hãi.

Sau chiến công ở Giang Mỗ, Cù Chính Lan tiếp tục chiến đấu. Tháng 12 năm 1951, trong trận tấn công đồn Cô Tô, ông lại bước vào một trận chiến khốc liệt. Trong trận đánh ấy, ông bị thương đến hai lần. Những vết thương chắc chắn khiến cơ thể đau đớn, nhưng người chiến sĩ trẻ vẫn kiên cường bám trụ, tiếp tục chiến đấu cùng đồng đội.

Nhưng rồi điều đau xót nhất đã xảy ra.

Cù Chính Lan đã anh dũng hy sinh khi mới 21 tuổi.

Hai mươi mốt tuổi – cái tuổi mà một người trẻ hôm nay có thể đang ngồi dưới mái trường, nuôi những ước mơ về tương lai. Còn Cù Chính Lan đã gửi lại tuổi thanh xuân của mình nơi chiến trường. Ông không có cơ hội trở về quê hương, không có những năm tháng bình yên bên gia đình. Nhưng sự hy sinh của ông đã góp phần làm nên một đất nước độc lập và trở thành tấm gương sáng cho các thế hệ sau.

Năm 1952, Nhà nước truy tặng Cù Chính Lan danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Ông là một trong bảy cá nhân đầu tiên được truy tặng danh hiệu cao quý này. Sự hy sinh của ông đã khiến Chủ tịch Hồ Chí Minh xúc động và đề nghị mặc niệm để tưởng nhớ người con ưu tú của dân tộc.

Ngày nay, chiến tranh đã lùi xa. Những cánh rừng, con đường từng vang tiếng súng đã trở lại bình yên. Những thế hệ trẻ được sinh ra và lớn lên trong hòa bình có thể tự do học tập, vui chơi và theo đuổi ước mơ. Nhưng khi tìm hiểu về Cù Chính Lan, em càng hiểu rằng cuộc sống bình yên hôm nay không phải tự nhiên mà có. Để có được nó, biết bao người đã phải đánh đổi bằng tuổi trẻ, máu và cả tính mạng của mình.

Cù Chính Lan đã sống một cuộc đời ngắn ngủi nhưng vô cùng đẹp đẽ. Ông không để lại những năm tháng dài bên gia đình, nhưng để lại một tấm gương bất tử về lòng yêu nước và tinh thần chiến đấu. Hình ảnh người chiến sĩ trẻ dùng lựu đạn tiêu diệt “cọp sắt” của quân thù sẽ mãi là biểu tượng cho sức mạnh và ý chí của con người Việt Nam.

Đối với em, câu chuyện về Cù Chính Lan không chỉ là một câu chuyện lịch sử. Đó còn là bài học về lòng dũng cảm, trách nhiệm và tình yêu quê hương. Thế hệ chúng em hôm nay không phải bước vào chiến trường như những người lính năm xưa, nhưng chúng em có thể tiếp nối họ bằng cách học tập tốt, sống có trách nhiệm, biết yêu thương và trân trọng những gì mình đang có.

Cù Chính Lan đã đi qua cuộc đời bằng những năm tháng hoa lửa. Ông ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng tên tuổi và chiến công của ông vẫn còn mãi với thời gian.

Hai mươi mốt tuổi đời, một đời người ngắn ngủi, nhưng một tinh thần bất tử.

Và giữa những trang lịch sử của dân tộc, hình ảnh người chiến sĩ “tay không bắt cọp sắt” vẫn mãi là một đóa hoa rực rỡ của thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÙ CHÍNH LAN (chi đoàn ấp 7A1) | Câu chuyện thời hoa lửa