CÙ CHÍNH LAN (HÒA BÌNH) – NGƯỜI CHIẾN SĨ DÂN TỘC MƯỜNG ĐÁNH TĂNG
Cù Chính Lan sinh ra ở vùng đất Mường Vang của Hòa Bình – nơi núi đồi trùng điệp, lúa vàng bạt ngàn ven suối. Từ bé, anh đã quen leo núi, quen gùi lúa, quen với cái dốc dựng đứng của quê nhà. Chính những tháng ngày ấy tạo nên sức khỏe phi thường và tính gan dạ của anh.
Khi Pháp trở lại xâm lược, trai tráng Mường Vang nô nức lên đường. Cù Chính Lan là một trong những người đi đầu. Anh vào bộ đội khi tuổi đời còn rất trẻ. Các chỉ huy nhanh chóng nhận ra đây là một chiến sĩ đặc biệt: ít nói, chân thành, chiến đấu thì dứt khoát và táo bạo.
Năm 1951, trong chiến dịch Hòa Bình, đơn vị anh nhận nhiệm vụ đột kích vào đồi Mỏ – nơi Pháp đặt nhiều xe tăng và hỏa lực mạnh. Lần đầu nhìn thấy xe tăng, nhiều chiến sĩ lo lắng, nhưng Cù Chính Lan vẫn bình thản. Anh nói:
“Tăng to thật, nhưng cũng chỉ là sắt. Người điều khiển nó mới là đáng sợ.”
Trong trận đánh, anh cùng tổ bộc phá áp sát chiếc tăng đầu tiên. Giữa làn đạn, anh lao lên, ném bộc phá trúng xích tăng khiến nó nổ tung. Lính Pháp hoảng loạn, tìm cách thoát thân. Nhưng chiếc xe tăng thứ hai lập tức ủi lên, bắn xối xả.
Anh không lùi một bước. Anh ôm quả bom, chờ đúng khoảnh khắc chiếc tăng lao lại, rồi vụt chạy thẳng về phía nó. Các chiến sĩ hô lên tuyệt vọng:
“Lan! Lùi lại! Nguy hiểm!”
Nhưng anh không quay đầu. Anh trườn xuống ngay dưới gầm xe, ghì chặt quả bom, để cả thân mình giữ nó đúng vị trí phát nổ. Tiếng nổ lớn làm rung cả mỏm đồi, lửa bùng lên đỏ rực. Chiếc tăng thứ hai bị tiêu diệt ngay lập tức.
Khi đồng đội chạy tới, họ chỉ còn thấy chiếc mũ của anh cạnh phần đất đá bị xới tung. Anh đã hòa vào ngọn lửa chiến thắng. Trên đồi Mỏ hôm ấy, câu chuyện người lính họ Cù lấy thân mình đánh tăng lan đi nhanh như gió, được các đơn vị nhắc lại với niềm cảm phục vô bờ.
Cù Chính Lan trở thành anh hùng lực lượng vũ trang, và đến nay người dân Hòa Bình vẫn gọi anh bằng cái tên giản dị: “Người con Mường đánh tăng”.



