Anh hùng Lực lượng vũ trang

CÙ CHÍNH LAN – NGƯỜI ANH HÙNG "TAY KHÔNG BẮT GIẶC LÁI XE TĂNG

lịch sử kháng chiến chống Pháp, không thể không nhắc đến "nỗi khiếp sợ" của bộ đội ta thời kỳ đầu: Xe tăng địch. Và người đã phá tan nỗi sợ hãi ấy, dạy cho toàn quân cách "dùng tay không bắt giặc lái xe tăng", chính là Anh hùng Cù Chính Lan.

Hưng Yên28/11/2025LAN NGUYỄN (TRƯỜNG TH HOÀNG DIỆU)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
CÙ CHÍNH LAN – NGƯỜI ANH HÙNG "TAY KHÔNG BẮT GIẶC LÁI XE TĂNG

"Xe tăng địch có vỏ thép dày, nhưng lòng dũng cảm của người lính Cụ Hồ còn cứng hơn thép!" Đó là chân lý đã được chứng minh bằng máu và lửa của Anh hùng liệt sĩ Cù Chính Lan – người con ưu tú của xứ Nghệ, người đầu tiên được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân trong phong trào thi đua giết giặc lập công.

Nỗi ám ảnh mang tên "Quái vật sắt" Những năm 1950 - 1951, quân đội ta vũ khí còn vô cùng thô sơ. Trong khi đó, thực dân Pháp được trang bị tối tân, đặc biệt là những chiếc xe tăng lừng lững như những "lô cốt di động". Tiếng xích sắt nghiến trên đường, nòng pháo xoay ngang dọc là nỗi ám ảnh lớn đối với bộ đội ta lúc bấy giờ. Nhiều chiến sĩ e ngại, chưa biết cách nào để tiêu diệt con quái vật bọc thép ấy bằng súng trường và lựu đạn.

Nhưng Cù Chính Lan không nghĩ vậy. Anh nung nấu ý chí: "Nó là sắt, mình là người. Sắt thép không thể thắng được ý chí con người".

Trận Giang Mỗ và khoảnh khắc huyền thoại Ngày 13/12/1951, tại trận dốc Giang Mỗ (Hòa Bình), quân Pháp lọt vào trận địa phục kích. Một chiếc xe tăng địch điên cuồng bắn phá, chặn đứng đường tiến công của đơn vị, che chở cho lính bộ binh địch rút chạy.

Tình thế nguy cấp, căm thù lũ giặc tàn phá quê hương, Cù Chính Lan bất chấp hiểm nguy, cầm lựu đạn luồn lách dưới làn đạn dày đặc, áp sát chiếc xe tăng dẫn đầu. Khi đến gần, anh dũng cảm nhảy phắt lên nắp xe tăng. Chiếc xe lồng lộn, gầm rú hòng hất anh xuống. Nhưng Cù Chính Lan như bám chặt lấy lưng "quái thú". Anh nhanh tay giật chốt lựu đạn, nạy nắp tháp pháo. Nắp vừa hé mở, anh hô lớn: "Anh em ơi! Diệt xe tăng!" rồi tống thẳng quả lựu đạn vào trong buồng lái, sau đó nhanh chóng lăn xuống đất.

Một tiếng nổ trầm đục vang lên. Chiếc xe khựng lại, khói bốc nghi ngút. Chiếc xe tăng đi đầu bị tiêu diệt khiến đội hình địch hoảng loạn, quân ta thừa thắng xông lên tiêu diệt gọn quân thù.

"Thà chết chứ không lùi bước" Chiến công của Cù Chính Lan đã giải tỏa tâm lý "sợ xe tăng" cho toàn quân. Hình ảnh anh đứng trên tháp pháo đã trở thành biểu tượng của sự mưu trí và gan dạ tột cùng.

Nhưng sự hy sinh của anh ở trận đánh sau đó mới thực sự lấy đi nước mắt của đồng đội. Vài ngày sau, trong trận đánh đồn Cô Tô, dù bị thương nặng nát cả hai chân và tay, Cù Chính Lan vẫn không chịu rời trận địa. Anh nằm đó, tiếp tục chỉ huy, động viên đồng đội: "Các đồng chí, hãy xông lên! Đừng vì tôi mà chần chừ! Quyết tâm tiêu diệt đồn giặc!".

Người tiểu đội trưởng ấy đã trút hơi thở cuối cùng trên tay đồng đội khi trận đánh vừa kết thúc thắng lợi. Anh hy sinh khi tuổi đời mới 22.

Lời thề người lính Cù Chính Lan đã ngã xuống, nhưng bài học anh để lại thì vô giá. Anh dạy chúng ta rằng: Không có kẻ thù nào là bất khả chiến bại, chỉ cần chúng ta có đủ lòng dũng cảm và trí tuệ. Anh là minh chứng hùng hồn nhất cho lời thề của Quân đội Nhân dân Việt Nam: "Nhiệm vụ nào cũng hoàn thành, khó khăn nào cũng vượt qua, kẻ thù nào cũng đánh thắng".

Tên anh đã trở thành tên đường, tên trường học, nhưng tượng đài vĩ đại nhất chính là hình ảnh người chiến sĩ nhỏ bé đứng hiên ngang trên nóc xe tăng địch - một hình ảnh bất tử của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn