CÙ CHÍNH LAN – NGƯỜI ANH HÙNG TAY KHÔNG DIỆT XE TĂNG PHÁP
Tác giả: Phạm Thị Hồng Nhung
Trong những năm tháng kháng chiến chống thực dân Pháp gian khổ, quân và dân ta phải chiến đấu trong điều kiện vô cùng thiếu thốn về vũ khí, trang bị kỹ thuật. Đối mặt với những cỗ xe tăng bọc thép kiên cố, hiện đại của thực dân Pháp, những chiến sĩ vệ quốc quân đã phải dùng đến một thứ vũ khí mạnh mẽ hơn tất cả: đó chính là tinh thần quả cảm và ý chí thép. Anh hùng Cù Chính Lan chính là minh chứng hùng hồn nhất cho tinh thần "gan không sờn, chí không mòn" ấy.
Cù Chính Lan sinh năm 1930 tại xã Quỳnh Đôi, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An. Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, anh sớm có tinh thần yêu nước và căm thù giặc sâu sắc. Năm 1946, khi tiếng súng kháng chiến toàn quốc bùng nổ, anh đã xung phong nhập ngũ, trở thành chiến sĩ thuộc Đại đội 212, Tiểu đoàn 353, Trung đoàn 66, Đại đoàn 304.
Trong suốt quá trình chiến đấu, Cù Chính Lan luôn thể hiện là một chiến sĩ gương mẫu, dũng cảm và đầy trách nhiệm. Tuy nhiên, chiến công xuất sắc nhất, đưa tên tuổi anh vào lịch sử quân đội nhân dân Việt Nam, chính là trận đánh trên đường số 6 trong chiến dịch Hòa Bình năm 1951.
Vào ngày 13 tháng 12 năm 1951, đơn vị của Cù Chính Lan nhận nhiệm vụ phục kích địch tại cứ điểm Giang Mỗ nằm trên đường số 6 (Hòa Bình). Khi trận đánh diễn ra ác liệt, quân ta dũng cảm xông lên tiêu diệt sinh lực địch. Đúng lúc đó, từ phía sau, một chiếc xe tăng bọc thép hạng nặng của Pháp bất ngờ xuất hiện. Chiếc xe tăng hung hãn này liên tục vặn súng đại liên bắn quét dữ dội vào đội hình tiến quân của ta, chặn đứng hướng tấn công và làm nhiều chiến sĩ của ta bị thương.
Hỏa lực mạnh mẽ từ cỗ xe bọc thép khiến cục diện trận đánh trở nên vô cùng bất lợi cho ta. Vũ khí chống tăng lúc bấy giờ của đơn vị rất hạn chế. Trước tình thế ngàn cân treo sợi tóc, nếu không tiêu diệt được chiếc xe tăng này, toàn đội hình phục kích sẽ bị tổn thất nặng nề và kế hoạch bẻ gãy cuộc rút lui của địch sẽ thất bại.
Không một chút do dự, chiến sĩ trẻ Cù Chính Lan dũng cảm dốc hết sức bình sinh, một mình lao lên từ hố bùn. Anh lợi dụng địa hình hiểm trở và những góc khuất tầm nhìn của xe tăng, nhanh nhẹn chạy ziczac tiếp cận cỗ xe bọc thép đang gầm rú. Tiếng xích xe tăng nghiến rầm rập trên mặt đường, súng máy vẫn bắn xối xả, nhưng anh Lan vẫn áp sát thành công vào hông xe.
Bằng một động tác cực kỳ táo bạo và chuẩn xác, Cù Chính Lan nhảy vọt lên nóc xe tăng Pháp. Anh dùng cán cuốc cạy mạnh nắp tháp pháo. Bọn lính Pháp bên trong hoảng hốt hất nắp pháo định bắn trả, nhưng anh Lan đã nhanh tay hơn, giật chốt một quả lựu đạn ném thẳng vào trong buồng lái, rồi lập tức nhảy xuống đường lăn sang một bên. Một tiếng nổ lớn vang lên bên trong xe, chiếc xe tăng khựng lại, tắt máy, súng đại liên câm bặt. Toán lính Pháp bên trong bị tiêu diệt hoàn toàn.
Hành động anh hùng tay không diệt xe tăng của Cù Chính Lan đã làm rúng động toàn bộ chiến trường. Nhìn thấy chiếc xe tăng kiên cố bị đánh bại bởi một chiến sĩ bộ binh, tinh thần quân ta phấn chấn tột độ, đồng loạt xông lên tiêu diệt toàn bộ quân địch tại cứ điểm Giang Mỗ, giành thắng lợi hoàn toàn cho trận đánh.
Không dừng lại ở đó, trong một trận đánh ác liệt khác diễn ra vào ngày 29 tháng 12 năm 1951 tại đồn cô Tô, Cù Chính Lan tiếp tục dũng cảm dẫn đầu tiểu đội xông lên phá hàng rào dây kẽm gai của địch. Dù bị thương rất nặng ở chân và bụng, máu chảy đầm đìa, anh vẫn kiên quyết không rời vị trí chỉ huy, tiếp tục động viên đồng đội tiến lên cho đến khi hơi thở cuối cùng. Anh anh dũng hy sinh khi tuổi đời mới 21.
Cù Chính Lan là một trong 7 người đầu tiên trong cả nước được Đảng và Nhà nước tuyên dương danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân vào năm 1952. Hành động dũng cảm, mưu trí quên mình của anh đã trở thành một bài học kinh điển trong nghệ thuật chiến tranh nhân dân, khẳng định rằng: con người và tinh thần yêu nước mới là yếu tố quyết định thắng lợi, chứ không phải vũ khí tối tân của kẻ thù. Tên anh mãi mãi được khắc ghi vào trang sử vàng của Quân đội nhân dân Việt Nam anh hùng.



