Cù Chính Lan: Người chiến sĩ đánh xe tăng bằng tay không trên đường số
Trong những năm tháng kháng chiến chống Pháp, khi quân đội ta còn non trẻ và vũ khí còn vô cùng thô sơ, việc đối đầu với những "con quái vật bọc thép" của thực dân Pháp luôn là một bài toán nan giải và đầy hy sinh. Giữa bối cảnh ấy, cái tên Cù Chính Lan đã nổi lên như một huyền thoại, minh chứng cho việc ý chí con người có thể nghiền nát cả sắt thép quân thù.
Cù Chính Lan sinh năm 1930 trong một gia đình bần nông tại xã Quỳnh Đôi, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An. Lớn lên giữa cái nôi của vùng đất hiếu học và giàu truyền thống cách mạng, anh sớm thấu hiểu nỗi nhục mất nước. Năm 1946, khi cuộc kháng chiến toàn quốc bùng nổ, chàng trai 16 tuổi ấy đã tình nguyện nhập ngũ, mang theo tâm hồn thuần hậu của người nông dân và lòng căm thù giặc sâu sắc vào chiến trường.
Trong đơn vị, Cù Chính Lan nổi tiếng là người hiền lành, ít nói nhưng cực kỳ bền bỉ. Anh có thể đi bộ hàng chục cây số đường rừng với ba lô nặng trĩu mà không một lời than vãn. Đối với anh, "hoa" chính là nụ cười của mẹ ở quê nhà, là những mùa lúa chín yên bình mà anh quyết tâm bảo vệ bằng mọi giá.
Tháng 12 năm 1951, trong Chiến dịch Hòa Bình, đơn vị của Cù Chính Lan được giao nhiệm vụ chặn đánh đoàn xe cơ giới của Pháp trên đường số 6, đoạn qua dốc Giang Mỗ. Quân Pháp huy động một lực lượng mạnh với sự hộ tống của những chiếc xe tăng hiện đại, hòng đè bẹp sức kháng cự của ta bằng hỏa lực tuyệt đối.
Khi trận đánh nổ ra, hỏa lực từ các xe tăng địch quét xối xả vào trận địa của ta, khiến nhiều đồng chí hy sinh. Đặc biệt, một chiếc xe tăng hạng nặng liên tục gầm rú, nhả đạn chặn đứng mọi mũi tấn công của quân ta. Trong tay các chiến sĩ lúc bấy giờ chỉ có súng trường và lựu đạn - những thứ vốn dĩ không thể xuyên thủng lớp giáp dày của xe tăng.
Nhìn thấy đồng đội ngã xuống, Cù Chính Lan không thể ngồi yên. Anh hiểu rằng nếu không tiêu diệt được chiếc xe tăng dẫn đầu này, cả đơn vị sẽ bị xóa sổ. Bất chấp làn đạn dày đặc, anh xách theo một túi lựu đạn, lợi dụng các lùm cây và kẽ đá, bí mật tiếp cận mục tiêu.
Khi chiếc xe tăng chỉ còn cách vài mét, Cù Chính Lan bất ngờ vọt lên. Với đôi chân nhanh nhẹn như sóc rừng, anh nhảy phắt lên nóc xe. Đám lính Pháp bên trong hoảng hốt chốt chặt nắp hầm. Anh dùng súng tiểu liên bắn vào các khe hở nhưng không ăn thua. Chiếc xe tăng bắt đầu lồng lộn, chạy ngoằn ngoèo và rung lắc dữ dội hòng hất văng người chiến sĩ nhỏ bé xuống đất.
Giữa khoảnh khắc sinh tử ấy, Cù Chính Lan đã có một hành động phi thường: Anh một tay bám chặt vào tháp pháo, tay kia dùng lựu đạn đập liên tiếp vào nắp hầm cho đến khi nó bật ra. Ngay lập tức, anh rút chốt quả lựu đạn cuối cùng, chờ cho ngòi cháy gần hết rồi mới ném thẳng vào bên trong buồng lái và nhanh chóng nhảy xuống.
"ẦM!"
Một tiếng nổ xé xác chiếc xe tăng vang lên. Khối thép khổng lồ khựng lại, khói đen bốc cao ngùn ngụt. Quân ta từ các phía thấy thế đồng loạt xông lên, khí thế ngút trời, đánh tan đoàn xe cơ giới của địch. Hình ảnh người chiến sĩ nhảy lên lưng xe tăng đã trở thành một biểu tượng của lòng dũng cảm vô song, xóa tan nỗi sợ hãi trước vũ khí hiện đại của quân thù.
Cù Chính Lan không dừng lại ở đó. Anh tiếp tục tham gia nhiều trận đánh khác với tinh thần "quyết tử". Tuy nhiên, trong trận đánh đồn Cô Tô vào tháng 12 năm 1952, anh đã bị thương nặng do trúng mảnh pháo và hy sinh ngay tại chiến trường khi tuổi đời mới 22.
Anh đã được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Ngày nay, cái tên Cù Chính Lan không chỉ là tên của những đường phố, trường học, mà nó đã trở thành một tượng đài về tinh thần "dùng mưu trí thắng sức mạnh, dùng lòng quả cảm thắng thép gai" của dân tộc Việt Nam.
Khi đứng trước những khó khăn dường như không thể vượt qua, chúng ta hãy nhớ về người chiến sĩ năm ấy trên đường số 6 - người đã chứng minh rằng: “Không có pháo đài nào là bất khả xâm phạm đối với một trái tim rực cháy lòng yêu nước.”



