Cù Chính Lan – Người chiến sĩ hai lần bị thương vẫn xông lên diệt xe tăng
Cù Chính Lan – Người chiến sĩ hai lần bị thương vẫn xông lên diệt xe tăng
Trong những năm tháng kháng chiến chống thực dân Pháp đầy gian khổ, tinh thần quả cảm của người lính Việt Nam được hun đúc qua biết bao trận chiến. Trong số những tấm gương sáng ngời ấy, Cù Chính Lan – chàng trai xứ Nghệ giàu nghị lực – là biểu tượng đặc biệt của lòng dũng cảm, của ý chí “vì Tổ quốc, không lùi bước trước hiểm nguy”.
Sinh năm 1930 tại Nghệ An, Cù Chính Lan gia nhập bộ đội khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo nhiệt huyết của người dân miền Trung kiên cường. Năm 1951, ông là chiến sĩ của đơn vị tham gia trận đánh đồn Cô Tô – một cứ điểm kiên cố, có vai trò quan trọng trong tuyến phòng thủ của địch.
Trận đánh mở màn trong mưa bom, lửa đạn. Khi xung kích lên mở cửa mở, Cù Chính Lan bị thương hai lần, máu thấm đỏ áo nhưng ông vẫn không rời vị trí. Mỗi lần ngã xuống, ông lại gượng dậy, siết chặt khẩu súng, tiếp tục lao lên phá thêm hàng rào thép gai để mở đường cho đồng đội.
Đúng lúc trận đánh đang vào thời khắc quyết liệt nhất, một chiếc xe tăng địch xuất hiện, hỏa lực mạnh khiến đội hình ta chững lại. Bằng sự bình tĩnh và quyết đoán kỳ lạ, Cù Chính Lan lách qua hỏa lực, áp sát chiếc xe tăng, dùng bộc phá tiêu diệt nó trong tiếng nổ long trời. Hành động ấy đã xoay chuyển cục diện, góp phần đưa trận đánh đồn Cô Tô đến thắng lợi vang dội.
Ngay sau trận đánh, người chiến sĩ trẻ ấy đã anh dũng hy sinh. Nhưng chiến công của ông đã được ghi sâu vào sử sách, trở thành niềm tự hào của quân đội và nhân dân cả nước. Năm 1952, Cù Chính Lan được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, khẳng định sự cống hiến trọn vẹn của ông cho độc lập và tự do của dân tộc.
Ngày nay, nhắc tới Cù Chính Lan là nhắc tới tinh thần “không lùi bước” – sự gan góc, quyết liệt và quả cảm đến giây phút cuối cùng. Tấm gương ấy vẫn tiếp tục truyền lửa cho các thế hệ trẻ Việt Nam trên con đường xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.



