Cù Chính Lan – Người chiến sĩ một mình đuổi theo xe tăng
Từ một chiến sĩ liên lạc, anh trưởng thành qua chiến đấu và trở thành một tiểu đội trưởng gan dạ, mưu trí. Đồng đội nhớ đến anh không chỉ bởi sự dũng cảm mà còn bởi tinh thần luôn xung phong nhận phần việc khó. Trong một lần làm nhiệm vụ, Cù Chính Lan chỉ với một lưỡi dao cùn đã bắt sống một lính Pháp và lấy được khẩu tiểu liên. Chiến công ấy khiến anh được gọi là “Anh hùng tay không đánh giặc”.
Họ và tên: Cù Chính Lan
Năm sinh – năm mất: 1930 – 1951
Quê quán: Làng Quỳnh Đôi, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An
Đơn vị: Đại đoàn 304
Chức vụ khi hy sinh: Tiểu đội trưởng bộ binh
Danh hiệu: Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân (truy tặng năm 1952)
Cù Chính Lan sinh năm 1930 trong một gia đình nông dân nghèo ở Quỳnh Đôi, Nghệ An. Tuổi thơ của anh gắn với những ngày lao động vất vả, sớm phải cùng gia đình chống chọi với cuộc sống thiếu thốn.
Năm 1946, khi đất nước bước vào cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, Cù Chính Lan tình nguyện nhập ngũ.
Từ một chiến sĩ liên lạc, anh trưởng thành qua chiến đấu và trở thành một tiểu đội trưởng gan dạ, mưu trí. Đồng đội nhớ đến anh không chỉ bởi sự dũng cảm mà còn bởi tinh thần luôn xung phong nhận phần việc khó.
Trong một lần làm nhiệm vụ, Cù Chính Lan chỉ với một lưỡi dao cùn đã bắt sống một lính Pháp và lấy được khẩu tiểu liên. Chiến công ấy khiến anh được gọi là “Anh hùng tay không đánh giặc”.
Nhưng chiến công nổi tiếng nhất của Cù Chính Lan diễn ra trong Chiến dịch Hòa Bình.
Ngày 13-12-1951, tại Giang Mỗ, khi một xe tăng Pháp bất ngờ phản kích gây nguy hiểm cho đội hình quân ta, Cù Chính Lan không chần chừ. Anh đuổi theo chiếc xe tăng, nhảy lên thành xe và ném lựu đạn vào buồng lái.
Chiếc xe tăng bị tiêu diệt.
Một người lính nhỏ bé đã dùng lòng quả cảm để đối đầu với một cỗ máy chiến tranh nặng hàng chục tấn.
Chưa đầy một tháng sau, trong trận đánh đồn Cô Tô ngày 29-12-1951, Cù Chính Lan bị thương nhiều lần nhưng vẫn tiếp tục chiến đấu, phá rào mở đường cho đồng đội tiến lên. Khi bị thương nặng, anh vẫn nằm tại trận địa, tiếp tục chỉ hướng và động viên đồng đội chiến đấu.
Anh hy sinh khi tuổi đời mới 21 tuổi.
Năm 1952, Cù Chính Lan được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, là một trong những cá nhân đầu tiên của Quân đội nhân dân Việt Nam được tuyên dương danh hiệu cao quý này.
Một người lính trẻ đã ra đi.
Nhưng hình ảnh anh đuổi theo chiếc xe tăng giữa chiến trường vẫn còn ở lại như một biểu tượng của lòng dũng cảm Việt Nam.
Thông điệp: Có những lúc trước mặt là hiểm nguy, phía sau là đồng đội. Người anh hùng không phải là người không biết sợ, mà là người biết đặt nhiệm vụ và đồng đội lên trên sự an nguy của chính mình.
Nguồn tham khảo: Bảo tàng Lịch sử Quốc gia; Báo Quân đội nhân dân.



