Cù Chính Lan – người chiến sĩ trẻ lao vào xe tăng địch
Nguyễn Thu Thủy

Cù Chính Lan – người chiến sĩ trẻ lao vào xe tăng địch

Có những người lính ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng chỉ trong một khoảnh khắc quyết định, họ đã để lại một câu chuyện khiến nhiều thế hệ sau vẫn xúc động. Cù Chính Lan là một người như thế. Ông sinh năm 1930 tại Quỳnh Đôi, Quỳnh Lưu, Nghệ An. Tuổi thơ của ông trải qua nhiều thiếu thốn, mẹ mất sớm, gia đình đông con. Khi đất nước bước vào những năm tháng kháng chiến, Cù Chính Lan gia nhập bộ đội và trở thành chiến sĩ của Đại đoàn 304.
Trong Chiến dịch Hòa Bình cuối năm 1951, trên tuyến đường số 6, quân Pháp sử dụng xe tăng để yểm trợ cho bộ binh. Với những người lính bộ binh lúc ấy, những cỗ xe thép là mối đe dọa rất lớn. Nhưng trong một trận đánh, Cù Chính Lan đã quyết định tìm cách tiếp cận chiếc xe tăng địch. Giữa tiếng súng và sự hỗn loạn của trận địa, ông bám sát chiếc xe, tìm thời cơ rồi dùng lựu đạn đánh vào buồng lái. Quả lựu đạn phát nổ, chiếc xe tăng bị tiêu diệt. Chiến công ấy khiến tên tuổi Cù Chính Lan nhanh chóng trở thành một biểu tượng về lòng dũng cảm của người lính Việt Nam.
Nhưng chiến công ấy không phải điều cuối cùng ông dành cho đồng đội.
Ngày 29 tháng 12 năm 1951, trong trận đánh đồn Cô Tô thuộc Chiến dịch Hòa Bình, Cù Chính Lan tiếp tục chiến đấu giữa một trận địa vô cùng ác liệt. Ông nhiều lần bị thương nhưng vẫn không rời vị trí. Khi đơn vị cần phá hàng rào để mở đường tiến công, người chiến sĩ trẻ lại lao lên phía trước. Ông tiếp tục chiến đấu dù cơ thể đã chịu nhiều thương tích.
Đến khi bị thương nặng, đồng đội tìm cách đưa ông ra khỏi trận địa. Nhưng Cù Chính Lan vẫn muốn ở lại. Không còn đủ sức trực tiếp xông lên, ông nằm tại chỗ, tiếp tục chỉ hướng cho đồng đội và động viên mọi người tiến về phía trước.
Trận đánh kết thúc thắng lợi.
Nhưng Cù Chính Lan đã không thể trở về.
Ông hy sinh khi mới 21 tuổi.
Một người lính trẻ đã nằm lại giữa chiến trường, khi cuộc đời phía trước còn dài đến thế. Ông chưa kịp có một gia đình bình yên, chưa kịp nhìn thấy đất nước bước sang những ngày hòa bình, cũng chưa kịp sống một cuộc đời bình thường sau chiến tranh.
Nhưng điều ông để lại không chỉ là một chiến công diệt xe tăng. Đó là hình ảnh một người lính dù bị thương vẫn nghĩ đến đồng đội, dù không còn đủ sức đứng lên vẫn cố gắng chỉ dẫn và động viên những người đang tiếp tục chiến đấu.
Sau khi hy sinh, Cù Chính Lan được truy tặng Huân chương Quân công và Huân chương Kháng chiến. Ngày 19 tháng 5 năm 1952, ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân và là một trong những người đầu tiên được phong tặng danh hiệu cao quý này.
Hơn bảy mươi năm đã trôi qua. Những trận đánh trên đường số 6 chỉ còn trong những trang sử. Những chiếc xe tăng năm nào không còn xuất hiện giữa núi rừng. Con đường hôm nay đã có những chuyến xe đi qua trong bình yên.
Nhưng nếu đứng giữa một con đường yên tĩnh của hôm nay và nghĩ về Cù Chính Lan, người ta sẽ càng cảm nhận được giá trị của hai chữ “hòa bình”.
Bởi có những người đã không được hưởng những ngày bình yên ấy.
Họ đã gửi lại tuổi trẻ của mình giữa chiến trường để những người đến sau được lớn lên mà không phải cầm súng.
Cù Chính Lan chỉ sống hơn hai mươi năm, nhưng những năm tháng ngắn ngủi ấy đã trở thành một phần của lịch sử.
Tuổi trẻ của ông dừng lại giữa chiến trường, nhưng câu chuyện về lòng dũng cảm và tình đồng đội của người chiến sĩ ấy vẫn tiếp tục được kể lại. Và mỗi lần câu chuyện ấy được nhắc đến, chúng ta lại hiểu thêm rằng: cuộc sống bình yên hôm nay được xây nên từ biết bao tuổi xuân mà thế hệ trước đã gửi lại nơi chiến trường.



