CÙ CHÍNH LAN – NGƯỜI CHIẾN SĨ TRẺ TRÊN ĐƯỜNG SỐ 6
Tác giả: Phan Thị Thanh Thuỷ

Có những người lính được lịch sử nhớ đến bởi một chiến dịch lớn, có người gắn với một địa danh, một trận đánh hay một câu nói. Nhưng cũng có những người trở thành biểu tượng từ một hành động chiến đấu đặc biệt giữa những năm tháng kháng chiến còn vô cùng gian khổ. Cù Chính Lan là một trong những người như thế. Sinh năm 1930 tại Quỳnh Đôi, Quỳnh Lưu, Nghệ An, Cù Chính Lan lớn lên trong một gia đình nông dân nghèo. Mẹ mất khi ông còn nhỏ, gia đình đông anh em, cuộc sống thiếu thốn khiến ông phải lao động từ sớm. Chính hoàn cảnh ấy đã hình thành ở người thanh niên trẻ tuổi sự chịu khó, bền bỉ và nghị lực. Khi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp diễn ra, Cù Chính Lan gia nhập bộ đội và trở thành một chiến sĩ bộ binh. Ông trưởng thành trong những năm tháng mà người lính không chỉ phải đối mặt với súng đạn mà còn phải vượt qua vô vàn thiếu thốn về quân trang, vũ khí và điều kiện chiến đấu.
Trong cuộc kháng chiến chống Pháp, quân đội ta phải đối đầu với đối phương có ưu thế đáng kể về trang bị và phương tiện chiến tranh. Xe tăng và các phương tiện cơ giới là một trong những loại vũ khí gây nhiều khó khăn cho bộ đội ta. Trong điều kiện vũ khí chống tăng còn hạn chế, người lính phải tìm cách tận dụng địa hình, tiếp cận mục tiêu và sử dụng những phương tiện sẵn có để chống lại xe bọc thép. Chính trong hoàn cảnh ấy, Cù Chính Lan đã để lại dấu ấn đặc biệt trong một trận đánh trên Đường số 6, khi ông cùng đồng đội chiến đấu với quân Pháp có xe tăng yểm trợ. Theo tư liệu của Báo Quân đội nhân dân, trong trận đánh này, Cù Chính Lan đã dùng lựu đạn để đánh xe tăng, một cách đánh thể hiện sự mưu trí và lòng dũng cảm của người chiến sĩ trong điều kiện vũ khí còn rất hạn chế.
Điều làm câu chuyện về Cù Chính Lan trở nên đặc biệt không chỉ nằm ở việc ông đã đối đầu với một chiếc xe tăng. Phía sau hành động ấy là cả một thực tế của chiến trường những năm đầu kháng chiến: quân ta phải chiến đấu trong điều kiện không cân bằng về trang bị và thường xuyên phải tìm ra những phương thức phù hợp để hạn chế ưu thế của đối phương. Trong hoàn cảnh ấy, lòng dũng cảm không thể tách rời sự mưu trí. Người lính không chỉ cần gan dạ mà còn phải biết tận dụng thời cơ, địa hình và những gì mình đang có. Cù Chính Lan đã trở thành một trong những hình ảnh tiêu biểu cho tinh thần ấy. Báo Quân đội nhân dân ghi nhận cách đánh của ông đã trở thành một câu chuyện tiêu biểu về sự sáng tạo, quả cảm của người chiến sĩ trong kháng chiến chống Pháp.
Nhưng nếu chỉ kể Cù Chính Lan qua một trận đánh, câu chuyện về ông sẽ trở nên quá ngắn. Trước khi trở thành người anh hùng được nhắc đến trong lịch sử, ông cũng chỉ là một người thanh niên lớn lên từ một gia đình nông dân nghèo, từng trải qua những ngày tháng lao động vất vả và bước vào quân ngũ khi đất nước đang chiến tranh. Những năm tháng trong quân đội đã rèn luyện ông từ một người lính trẻ thành một chiến sĩ trưởng thành qua thực tế chiến đấu. Đó cũng là câu chuyện chung của rất nhiều thanh niên Việt Nam trong thời kỳ ấy: họ không sinh ra để trở thành những nhân vật lịch sử, nhưng hoàn cảnh đất nước đã đưa họ đến những nơi mà sự lựa chọn của mỗi người có thể quyết định sự sống còn của đồng đội và của chính mình.
Cù Chính Lan hy sinh vào tháng 12 năm 1951, khi mới 21 tuổi. Ông là tiểu đội trưởng bộ binh thuộc Đại đoàn 304. Tuổi đời của ông khi ấy còn rất trẻ, nhưng những năm tháng chiến đấu đã để lại một dấu ấn đặc biệt trong lịch sử kháng chiến chống Pháp. Sau khi hy sinh, ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Tên tuổi Cù Chính Lan về sau được nhắc đến trong nhiều tài liệu lịch sử, trong giáo dục truyền thống của Quân đội nhân dân Việt Nam và trong ký ức của những thế hệ từng chiến đấu trong các cuộc kháng chiến.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Điều đáng suy ngẫm khi nhìn lại câu chuyện của Cù Chính Lan là ông đã hy sinh khi cuộc kháng chiến chống Pháp vẫn còn ở một giai đoạn rất khó khăn. Chiến thắng Điện Biên Phủ năm 1954 vẫn còn ở phía trước. Những người lính năm ấy chưa thể biết cuộc chiến sẽ kéo dài bao lâu, mình có thể trở về hay không, và ngày đất nước giành được thắng lợi sẽ đến vào lúc nào. Họ chỉ biết rằng trước mắt mình là nhiệm vụ phải hoàn thành và phía sau mình là quê hương, gia đình cùng những người đồng đội.
Có lẽ vì vậy mà những câu chuyện về thế hệ ấy luôn khiến người đọc hôm nay xúc động. Họ còn quá trẻ. Cù Chính Lan hy sinh ở tuổi 21 – độ tuổi mà ngày nay nhiều người vẫn đang ngồi trên giảng đường, bắt đầu những ước mơ đầu tiên về nghề nghiệp và tương lai. Còn người thanh niên ấy đã nằm lại trên chiến trường, để lại phía sau một gia đình và một quê hương đang chờ ngày hòa bình.
Nhưng lịch sử không chỉ nhớ đến ông bởi cái chết. Lịch sử còn nhớ đến cách ông đã sống trước khi hy sinh: từ một người nông dân nghèo trở thành người chiến sĩ, từ những ngày tháng lao động vất vả đến những năm tháng chiến đấu, từ một người lính trẻ đến một trong những biểu tượng của tinh thần mưu trí và quả cảm trong kháng chiến chống Pháp.
Ngày nay, khi nhìn lại những bức ảnh, những trang tư liệu hay những câu chuyện về Cù Chính Lan, có lẽ điều đáng nhớ nhất không phải là biến một trận đánh thành huyền thoại, mà là hiểu được hoàn cảnh thực tế của những người lính thời ấy. Họ chiến đấu với những gì mình có. Khi vũ khí còn thiếu, họ tìm cách khắc phục. Khi đối phương có ưu thế về phương tiện, họ tìm cách phát huy địa hình và sự sáng tạo. Và khi cần thiết, họ chấp nhận đối mặt với hiểm nguy để hoàn thành nhiệm vụ.
Cù Chính Lan là một trong những người lính như thế.
Một người con của Nghệ An. Một chiến sĩ của Đại đoàn 304. Một người lính trẻ đã để lại tên tuổi trên Đường số 6. Và cũng là một trong những con người đã góp phần tạo nên hình ảnh của người chiến sĩ Việt Nam trong những năm tháng kháng chiến chống thực dân Pháp.
Hai mươi mốt tuổi, Cù Chính Lan đã nằm lại giữa chiến tranh. Ông không kịp nhìn thấy ngày Điện Biên Phủ toàn thắng, không kịp chứng kiến Hiệp định Genève được ký kết và cũng không có cơ hội trở về với cuộc sống hòa bình. Nhưng những người đi tiếp đã mang theo ký ức về những người đã hy sinh trước đó. Và từ những con người như Cù Chính Lan, chúng ta hiểu rằng một chiến thắng lớn không bao giờ chỉ được làm nên bởi những người còn sống đến ngày khải hoàn. Trong mỗi chiến thắng đều có phần đóng góp của những người đã nằm lại trên con đường đi tới ngày ấy.
Đó là lý do câu chuyện về Cù Chính Lan vẫn còn được kể lại. Không phải để tô vẽ chiến tranh, mà để nhớ rằng phía sau những trang sử về chiến thắng là những con người thật, những tuổi trẻ thật và những cuộc đời đã dừng lại khi còn rất sớm.
Cù Chính Lan – người chiến sĩ trẻ trên Đường số 6, một cái tên gắn với lòng dũng cảm, sự mưu trí và một tuổi thanh xuân đã gửi lại giữa những năm tháng kháng chiến chống Pháp.



