CÙ CHÍNH LAN – TUỔI HAI MƯƠI VÀ NGỌN LỬA NGƯỜI LÍNH


Cù Chính Lan sinh năm 1930 tại huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An. Tuổi thơ của anh cũng giống như nhiều người trẻ Việt Nam trong những năm đất nước còn chìm trong chiến tranh: lớn lên giữa nghèo khó, chứng kiến quê hương chịu cảnh áp bức và sớm hiểu rằng muốn có cuộc sống tự do, người thanh niên không thể chỉ nghĩ cho riêng mình.
Khi Cách mạng Tháng Tám thành công, Cù Chính Lan còn rất trẻ. Nhưng những biến động của đất nước đã khiến người thanh niên ấy sớm tìm đến con đường cách mạng. Anh tham gia lực lượng vũ trang, rời quê hương để bước vào cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.
Những ngày đầu trong quân ngũ, Cù Chính Lan không phải là một người lính đặc biệt. Anh cũng bắt đầu từ những công việc bình thường, học cách hành quân, sử dụng vũ khí, giữ kỷ luật và làm quen với cuộc sống chiến đấu. Nhưng qua từng trận đánh, người đồng đội nhận ra ở anh một phẩm chất rất đáng quý: gan dạ, bình tĩnh và luôn đặt nhiệm vụ chung lên trên sự an toàn của bản thân.
Năm 1951, chiến trường Hòa Bình trở thành một trong những nơi diễn ra những trận chiến quyết liệt. Quân đội ta phải đối mặt với lực lượng địch có ưu thế về phương tiện và hỏa lực. Trong điều kiện ấy, lòng dũng cảm của mỗi người lính trở thành một yếu tố vô cùng quan trọng.
Cù Chính Lan khi ấy mới khoảng hai mươi tuổi.
Một trận chiến diễn ra ác liệt. Quân địch dựa vào xe tăng để yểm trợ cho bộ binh tiến lên. Đối với những người lính lúc bấy giờ, xe tăng là một mục tiêu rất nguy hiểm. Muốn ngăn chặn nó, người lính phải tiến rất gần và chấp nhận hiểm nguy.
Trong thời khắc quyết định, Cù Chính Lan đã chủ động tìm cách tiếp cận chiếc xe tăng của đối phương.
Không có những phương tiện hiện đại, người chiến sĩ trẻ dựa vào lòng dũng cảm và kinh nghiệm chiến đấu của mình. Anh tìm cách đánh vào điểm yếu của xe tăng, phối hợp cùng đồng đội để ngăn chặn bước tiến của địch.
Trận chiến diễn ra trong tiếng súng và sự căng thẳng của chiến trường. Nhưng giữa những khoảnh khắc ấy, Cù Chính Lan vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc.
Anh hiểu rằng nếu chiếc xe tăng tiếp tục tiến lên, đội hình của đơn vị sẽ gặp rất nhiều khó khăn.
Vì vậy, người lính trẻ quyết định hành động.
Sự dũng cảm ấy đã góp phần quan trọng vào việc tiêu diệt xe tăng địch, tạo điều kiện cho đơn vị hoàn thành nhiệm vụ. Nhưng trong trận chiến ấy, Cù Chính Lan cũng bị thương nặng.
Những người đồng đội tìm cách đưa anh ra khỏi nơi chiến đấu. Tuy nhiên, vết thương quá nặng. Người chiến sĩ trẻ đã hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.
Hai mươi mốt tuổi.
Một tuổi đời đáng lẽ còn rất dài.
Hai mươi mốt tuổi, nhiều người mới bắt đầu nghĩ về tương lai, về gia đình, về những ước mơ riêng của mình. Nhưng với Cù Chính Lan, những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ đã được dành cho cuộc kháng chiến của dân tộc.
Điều khiến câu chuyện về Cù Chính Lan được nhắc lại qua nhiều thế hệ không chỉ nằm ở một trận đánh. Điều đáng nhớ hơn là tinh thần của một người lính trẻ: khi đất nước cần, anh sẵn sàng bước lên phía trước.
Sau khi hy sinh, Cù Chính Lan được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Tên tuổi của anh được ghi lại trong lịch sử như một trong những người chiến sĩ trẻ tiêu biểu của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.
Nhưng nếu chỉ nhìn Cù Chính Lan dưới góc độ một người anh hùng, chúng ta có thể bỏ qua một điều rất quan trọng: anh trước hết cũng là một người trẻ.
Anh từng có những ước mơ như bao thanh niên khác. Anh từng có gia đình, quê hương, những người thân yêu và một cuộc đời phía trước. Chính vì vậy, sự hy sinh của anh càng khiến các thế hệ sau hiểu được giá trị của hòa bình.
Ngày hôm nay, chúng ta không còn phải sống trong những năm tháng chiến tranh như thế hệ Cù Chính Lan. Thanh niên có thể học tập, làm việc, lập nghiệp, sáng tạo và theo đuổi những ước mơ của mình trong một đất nước hòa bình.
Nhưng tinh thần của người chiến sĩ trẻ ấy vẫn còn nguyên giá trị.
Đó là tinh thần dám nhận việc khó, dám chịu trách nhiệm, biết đặt lợi ích chung lên trên lợi ích riêng và không lùi bước trước thử thách.
Nếu thế hệ Cù Chính Lan đã dùng tuổi trẻ để bảo vệ Tổ quốc trong chiến tranh, thì thanh niên hôm nay có thể dùng tuổi trẻ để xây dựng quê hương trong thời bình.
Mỗi người có một cách cống hiến khác nhau. Có người đứng trên giảng đường, có người làm việc trên đồng ruộng, có người khởi nghiệp, có người phục vụ trong lực lượng vũ trang, có người tình nguyện đến những nơi khó khăn.
Điều quan trọng không phải là chúng ta làm được điều gì thật lớn lao ngay lập tức, mà là khi Tổ quốc, quê hương và cộng đồng cần, người trẻ có sẵn sàng bước lên hay không.
Cù Chính Lan đã sống một cuộc đời ngắn ngủi nhưng đầy ý nghĩa.
Hai mươi mốt năm tuổi đời, nhưng tên tuổi của anh đã vượt qua giới hạn của thời gian.
Và mỗi khi nhắc đến người chiến sĩ trẻ Cù Chính Lan, chúng ta lại có thêm một lý do để trân trọng hòa bình hôm nay, biết ơn những người đã hy sinh và tự nhắc mình rằng:
Tuổi trẻ chỉ có một lần. Hãy sống sao cho những năm tháng ấy trở thành những năm tháng có ích cho quê hương, đất nước.



