Bài viết

CÚ ĐÂM CẢM TỬ GIỮA ĐÊM ĐÔNG

Tháng 12/1972, bầu trời Hà Nội rực lửa đạn phòng không. Đế quốc Mỹ mở chiến dịch Linebacker II, dùng hàng trăm "siêu pháo đài bay" B-52 rải thảm bom hòng "đưa miền Bắc Việt Nam trở về thời kỳ đồ đá". B-52 là con quái vật bầu trời, được trang bị hệ thống gây nhiễu điện tử dày đặc khiến ra-đa của ta mù lòa, cùng hàng rào máy bay tiêm kích F-4 bảo vệ tầng tầng lớp lớp.

Ninh Bình24/08/2026Lương Tống Vĩnh Hy (Đoàn phường Ninh Kiều)8 lượt xem0 lượt chia sẻ
CÚ ĐÂM CẢM TỬ GIỮA ĐÊM ĐÔNG

Tháng 12/1972, bầu trời Hà Nội rực lửa đạn phòng không. Đế quốc Mỹ mở chiến dịch Linebacker II, dùng hàng trăm "siêu pháo đài bay" B-52 rải thảm bom hòng "đưa miền Bắc Việt Nam trở về thời kỳ đồ đá". B-52 là con quái vật bầu trời, được trang bị hệ thống gây nhiễu điện tử dày đặc khiến ra-đa của ta mù lòa, cùng hàng rào máy bay tiêm kích F-4 bảo vệ tầng tầng lớp lớp.

Vũ Xuân Thiều, chàng trai Hà Nội hào hoa, một sinh viên Đại học Bách Khoa gác bút nghiên lên đường lái máy bay chiến đấu, mang trong tim nỗi căm hờn tột độ khi chứng kiến thủ đô bị tàn phá. Anh đã nhiều lần xung phong xuất kích nhưng chưa gặp thời cơ. Trước trận đánh định mệnh, anh từng tâm sự với đồng đội: "B-52 có lớp giáp điện tử rất dày, nếu bắn tên lửa ở cự ly xa sẽ không hiệu quả. Nếu phát hiện B-52 mà tên lửa không hạ được nó, tôi sẽ lao thẳng máy bay vào nó để tiêu diệt!". Đó không phải là một lời bốc đồng, mà là một lời thề quyết tử.

Đêm 28/12/1972, ra-đa phát hiện một tốp B-52 đang nhắm hướng Hà Nội. Vũ Xuân Thiều nhận lệnh cất cánh trên chiếc MiG-21. Bầu trời đêm tối đen như mực, hệ thống nhiễu của địch giăng kín màn hình ra-đa. Thiều phải bay thấp, luồn lách qua các khe núi để tránh bị radar địch phát hiện, mắt đăm đăm nhìn vào màn đêm. Khi đến không phận Sơn La, dưới sự dẫn đường tài tình của mặt đất, anh đột ngột kéo cần lái vọt lên cao, xuyên thủng đội hình tiêm kích bảo vệ của địch và tiếp cận được chiếc B-52.

Con quái vật khổng lồ lù lù hiện ra trước mắt với hàng chục đèn nhấp nháy. Không chút chần chừ, Vũ Xuân Thiều ấn nút phóng liên tiếp hai quả tên lửa K-13. Hai vệt lửa xé nát màn đêm, lao thẳng vào mục tiêu. Nhưng chiếc B-52 quá lớn, nó bị thương, bốc cháy nhưng vẫn gầm rít cố gắng bay thoát thân hòng tiếp tục trút bom.

Giây phút sinh tử hiện lên trong tâm trí người phi công trẻ. Tên lửa đã hết, nếu anh quay về, chiếc B-52 này sẽ mang theo hàng chục tấn bom trút xuống đầu đồng bào anh, giáng xuống ngôi nhà, gia đình và bạn bè anh ở Hà Nội. Giữa không trung tĩnh lặng, tiếng nói của Thiều vang lên rành rọt qua bộ đàm về đài chỉ huy: "04 xin quyết tâm tiêu diệt địch!".

Nói rồi, anh nghiến răng đẩy cần ga lên mức tối đa (tăng lực). Chiếc MiG-21 mang theo sinh mệnh và ý chí của người con Thăng Long lao vút đi như một mũi tên lửa khổng lồ, cắm phập thẳng vào thân chiếc B-52. Một tiếng nổ chấn động cả vùng trời Tây Bắc. Khối cầu lửa bùng lên sáng rực màn đêm, thiêu rụi hoàn toàn "pháo đài bay bất khả xâm phạm" của đế quốc Mỹ. Vũ Xuân Thiều đã hóa thân thành ngọn lửa

Hành động lao máy bay vào kẻ thù của anh Vũ Xuân Thiều là đỉnh cao của chủ nghĩa anh hùng cách mạng, là sự hội tụ giữa trí tuệ kiệt xuất và tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Anh đã chọn cái chết khốc liệt nhất để gieo mầm cho sự sống.

Mỗi lần nghe câu chuyện này, tôi lại thấy tự hào về thế hệ cha anh, những người trí thức trẻ đã gác lại giấc mơ giảng đường để bảo vệ non sông. Anh Thiều ra đi khi tuổi thanh xuân còn phơi phới, để lại cho chúng ta bài học vô giá về sự cống hiến tận cùng. Khí phách ấy mãi mãi là nguồn năng lượng tích cực soi rọi cho lý tưởng sống của tuổi trẻ chúng ta hôm nay.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn