Cú Đâm Cảm Tử Trên Bầu Trời Đêm
Câu chuyện tái hiện trận không chiến khốc liệt đêm ngày 28 tháng 12 năm 1972 trong chiến dịch "Điện Biên Phủ trên không". Đối đầu với siêu pháo đài bay B-52 được hộ tống dày đặc, Đại úy phi công Vũ Xuân Thiều đã dũng cảm tiếp cận ở cự ly cực gần, phóng đạn và lao thẳng cả chiếc tiêm kích MiG-21 vào máy bay địch, anh dũng hy sinh để bảo vệ bầu trời Hà Nội.
Trong chiến dịch 12 ngày đêm cuối năm 1972, bầu trời Hà Nội và các tỉnh miền Bắc rực lửa dưới những trận mưa bom của siêu pháo đài bay B-52. Địch cậy thế có hỏa lực mạnh và hệ thống nhiễu điện tử dày đặc khiến các dàn tên lửa phòng không của ta gặp nhiều khó khăn. Để đập tan cuộc tập kích chiến lược này, các chiến sĩ phi công tiêm kích MiG-21 của Không quân Việt Nam nhận lệnh bí mật cất cánh từ các sân bay dã chiến, bay đêm không đèn để "săn" B-52.
Đại úy Vũ Xuân Thiều, người con của quê hương Nam Định, khi ấy là một trong những phi công bay đêm xuất sắc nhất của Đoàn không quân Sao Đỏ. Anh sở hữu dáng người dong dỏng cao, nụ cười hiền hậu và một ý chí chiến đấu sắt đá. Nhiều đêm liền nhìn bầu trời Hà Nội rực cháy vì bom giặc, lòng anh như lửa đốt, luôn đau đáu một quyết tâm phải bắn rơi bằng được B-52.
Đêm ngày 28 tháng 12 năm 1972, khi màn đêm bao phủ miền Bắc, còi báo động rú vang. Từng tốp B-52 được hộ tống bởi hàng chục tiêm kích F-4 sừng sỏ từ các căn cứ ở Thái Lan rầm rộ bay vào hướng Hà Nội. Từ một sân bay dã chiến ở Sơn La, chiếc MiG-21 của Vũ Xuân Thiều nhận lệnh xuất kích, lao vút vào khoảng không đen thẫm.
Để tránh bị radar của các máy bay tiêm kích Mỹ phát hiện, Vũ Xuân Thiều được lệnh bay tầm thấp, luồn lách qua các đỉnh núi hiểm trở của vùng Tây Bắc rồi bất ngờ vọt cao đánh chặn. Dưới sự dẫn đường mưu trí của Sở chỉ huy mặt đất, anh nhanh chóng phát hiện ra dải nhiễu điện tử sặc sỡ và những đốm sáng lập lòe của chiếc B-52 đi đầu.
"Báo cáo chỉ huy, tôi đã phát hiện mục tiêu. Đang tiếp cận." — Giọng Vũ Xuân Thiều vang lên trong hệ thống bộ đàm, điềm tĩnh và dứt khoát.
Địch phát hiện ra có MiG bám đuôi, chiếc B-52 điên cuồng tăng tốc, các súng máy đuôi của nó liên tục khạc đạn đỏ rực cả bầu trời đêm để ngăn chặn. Những chiếc F-4 hộ tống cũng lao lại gần hòng bủa vây anh. Tình thế diễn ra với tốc độ chóng mặt từng giây.
Vũ Xuân Thiều biết rằng, nếu bắn tên lửa từ cự ly xa, khả năng B-52 cơ động né tránh hoặc hệ thống nhiễu sẽ làm chệch hướng đạn là rất cao. Muốn tiêu diệt con quái vật khổng lồ này, anh phải áp sát vào khoảng cách cực gần — khoảng cách nguy hiểm mà chính chiếc MiG của anh cũng có thể bị phá hủy bởi mảnh vỡ của mục tiêu.
Vũ Xuân Thiều tăng ga, chiếc tiêm kích MiG-21 lao đi như một mũi tên xé toạc màn đêm. Khoảng cách thu hẹp lại: 3.000 mét... 2.000 mét... rồi 1.000 mét. Khi chiếc pháo đài bay khổng lồ tám động cơ hiện rõ mồn một trước kính ngắm, anh siết cò phóng hai quả tên lửa đối không.
Vút! Vút!
Hai quầng lửa từ cánh MiG lao thẳng vào chiếc B-52. Một tiếng nổ lớn vang lên, chiếc siêu pháo đài bay trúng đạn bốc cháy rừng rực. Tuy nhiên, do cự ly quá gần và tốc độ bay của hai máy bay quá cao, chiếc MiG-21 của Vũ Xuân Thiều không còn đủ không gian và thời gian để rẽ ngoặt né tránh.
Trước mắt anh, chiếc B-52 khổng lồ bị thương đang loạng choạng, ngọn lửa hung hãn có thể tắt nếu nó thoát được về vùng trời an toàn. Trong khoảnh khắc sinh tử chỉ tính bằng phần trăm giây ấy, người phi công trẻ không một chút do dự. Anh không nhảy dù để thoát thân. Vũ Xuân Thiều nhấn ga tối đa, giữ chặt cần lái, lao thẳng cả khối thép tiêm kích MiG-21 đang bay với tốc độ siêu thanh vào giữa thân chiếc B-52 của giặc.
Một tiếng nổ kinh thiên động địa bùng phát trên bầu trời đêm Sơn La - Yên Bái. Cả hai chiếc máy bay hòa vào làm một thành một quầng lửa khổng lồ, sáng rực cả một vùng trời Tây Bắc trước khi rơi tan tành xuống các sườn núi.
Đại úy Vũ Xuân Thiều đã anh dũng hy sinh ở tuổi 27, độ tuổi rực rỡ nhất của đời người. Cú đâm cảm tử của anh không chỉ tiêu diệt hoàn toàn một "pháo đài bay" sừng sỏ, mà còn giáng một đòn chí mạng vào tinh thần của không lực Hoa Kỳ, góp phần buộc nước Mỹ phải ký kết Hiệp định Paris, rút quân về nước.
Chuyến bay đêm cuối cùng của Anh hùng Vũ Xuân Thiều đã đi vào lịch sử thời hoa lửa của Không quân Việt Nam như một huyền thoại bất tử. Anh đã hóa thân vào bầu trời, dùng chính xương máu và khát vọng tự do của mình để dệt nên tấm thun che chở cho sự bình yên của Thủ đô, để lại cho muôn đời sau một bài ca kiêu hãnh về lòng quả cảm vô song của người chiến sĩ quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh.


