Cụ già hoa lửa
Trong những năm tháng khói lửa chiến tranh, ở một miền quê ven sông có ông lão tên Phúc. Cả đời ông gắn bó với nghề trồng tre và đan lát. Khi tuổi đã cao, tóc bạc gần hết, ông vẫn không muốn ngồi yên nhìn quê hương gian khó. Lúc trai tráng trong làng lên đường ra trận, ông Phúc xin nhận việc chẻ tre, đan sọt, làm quang gánh và cáng tre phục vụ dân công hỏa tuyến. Sân nhà ông ngày nào cũng chất đầy tre nứa. Từ sáng sớm đến khuya, tiếng dao chẻ tre lách cách vang lên không ngớt. Có những đêm cần hàng gấp, ông thắp đèn dầu ngồi làm đến tận khuya. Ánh đèn hắt lên đôi bàn tay gân guốc đang thoăn thoắt đan từng nan tre. Bóng ông già còng lưng bên ngọn đèn nhỏ trông như một bông hoa lửa âm thầm cháy giữa màn đêm. Một lần, sau trận mưa lớn, nhiều quang gánh của đội vận tải bị hỏng đúng lúc cần chuyển lương thực lên tuyến trên. Nghe tin, ông Phúc gọi mấy đứa cháu đến phụ, rồi thức trắng đêm sửa và đan mới hàng chục chiếc. Sáng hôm sau, đội dân công có đủ dụng cụ để tiếp tục lên đường. Mọi người cảm động gọi ông là “cụ già hoa lửa”. Ông chỉ cười hiền: “Tôi già rồi, góp được đôi tay là quý.” Sau ngày hòa bình, ông vẫn tiếp tục nghề đan lát, truyền lại cho con cháu cách chẻ tre, đan rổ rá và hơn hết là bài học về sống có ích cho cộng đồng. Câu chuyện về ông Phúc cho thấy trong thời hoa lửa, lòng yêu nước không đo bằng tuổi tác hay sức mạnh, mà bằng tinh thần sẵn sàng cống hiến của mỗi con người bình dị.



