Cụ Huỳnh Thúc Kháng – Một tấm lòng son với non sông

NHỮNG CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Cụ Huỳnh Thúc Kháng – Một tấm lòng son với non sông
Trong dòng chảy lịch sử của dân tộc, có những con người để lại dấu ấn không chỉ bằng tài năng mà còn bằng nhân cách và tấm lòng tận hiến. Cụ Huỳnh Thúc Kháng là một người như thế. Cuộc đời của cụ là một bản nhạc trầm hùng, khi thì lặng lẽ, khi thì mạnh mẽ, nhưng ở bất cứ giai đoạn nào cũng ánh lên tình yêu nước sâu nặng và khí tiết đáng kính.
Cụ Huỳnh Thúc Kháng sinh ngày 1 tháng 10 năm 1876 tại Quảng Nam. Từ thuở nhỏ, cụ đã nổi tiếng ham học, chăm chỉ và có chí lớn. Năm 1904, cụ đỗ Hoàng giáp, nhưng thay vì chọn con đường làm quan, cụ sớm dấn thân vào phong trào Duy Tân và con đường đấu tranh vì dân, vì nước. Chỉ riêng lựa chọn ấy thôi cũng đủ cho thấy ở cụ đã sớm có một tấm lòng không màng danh lợi, chỉ đau đáu nỗi lo cho vận nước đang nghiêng ngả.
Năm 1908, sau phong trào chống sưu thuế ở Trung Kỳ, cụ bị thực dân Pháp bắt và đày ra Côn Đảo suốt 13 năm. Đó là quãng đời đầy gian khổ, nhưng cũng chính nơi ấy đã thử thách bản lĩnh của một người chí sĩ. Dù bị giam hãm giữa lao tù, cụ vẫn giữ trọn khí phách, không cúi đầu trước cường quyền. Hình ảnh ấy khiến em luôn nghĩ đến một ngọn tre: dù bão gió có quật ngã bao lần, thân tre vẫn không gãy, vẫn xanh trong giữa nắng gió cuộc đời.
Sau khi được trả tự do, cụ Huỳnh Thúc Kháng tiếp tục góp sức cho đất nước bằng con đường báo chí. Năm 1927, cụ sáng lập báo Tiếng Dân và làm chủ nhiệm kiêm chủ bút cho đến khi báo đình bản năm 1943. Với ngòi bút của mình, cụ không chỉ viết cho riêng mình, mà viết cho lương tri, cho dân tình, cho khát vọng thức tỉnh một dân tộc đang khao khát độc lập.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Sau Cách mạng tháng Tám năm 1945, cụ tiếp tục được Đảng và Chủ tịch Hồ Chí Minh tin tưởng giao phó trọng trách. Năm 1946, khi Bác Hồ sang Pháp, cụ Huỳnh Thúc Kháng được giao làm Quyền Chủ tịch nước. Đó không chỉ là một chức vụ, mà còn là sự ghi nhận đối với đức độ, trí tuệ và uy tín của một người suốt đời tận trung với nước.
Điều em kính phục nhất ở cụ Huỳnh Thúc Kháng là một cuộc đời luôn giữ được sự đĩnh đạc và trong sạch. Cụ không chọn con đường yên ổn cho riêng mình, mà chọn con đường khó khăn hơn: con đường phụng sự Tổ quốc. Giữa thời cuộc nhiều biến động, cụ vẫn giữ một tâm thế điềm đạm, vững vàng và nhân hậu. Có lẽ chính vì thế mà hình ảnh của cụ không chỉ là hình ảnh của một nhà yêu nước, mà còn là hình ảnh của một con người đẹp cả về trí tuệ lẫn nhân cách.
Qua câu chuyện về cụ Huỳnh Thúc Kháng, em hiểu rằng lòng yêu nước không nhất thiết phải là những điều lớn lao, dữ dội, mà đôi khi nằm trong cách sống ngay thẳng, bền bỉ, biết đặt Tổ quốc lên trên bản thân mình. Là một học sinh, em tự nhắc mình phải sống tử tế hơn, học tập chăm hơn, và biết quý trọng những gì cha ông đã đổi bằng mồ hôi, nước mắt, thậm chí cả cuộc đời để giữ gìn. Đó cũng là cách đẹp nhất để thế hệ trẻ hôm nay nối tiếp ngọn lửa thời hoa lửa của các bậc tiền nhân.



