Củ khoai nướng chia ba trên đường công tác
Đào Thị Thủy Tiên
Một ngày nọ, Bác cùng hai đồng chí cận vệ đi bộ đường rừng từ sáng sớm đến tận quá trưa. Địa hình dốc đứng khiến mọi người đều kiệt sức, bụng đói cồn cào. Đoàn dừng chân bên một dòng suối cạn ven bìa rừng để nghỉ ngơi và dùng bữa trưa.
Mở bọc lương thực dự trữ mang theo ra kiểm tra, đồng chí bảo vệ hốt hoảng nhận ra số cơm nắm chuẩn bị từ tối hôm trước do thời tiết nóng ẩm đã bị ôi thiu không thể dùng được. Lục tung khắp các đáy ba lô, người cận vệ may mắn tìm thấy một củ khoai lang vùi còn sót lại từ trạm dừng chân hôm trước. Anh vội vã gom cành củi khô, nhen lửa nướng chín củ khoai thật thơm rồi dùng dao gọt sạch lớp vỏ cháy đen bên ngoài, trân trọng đặt lên một chiếc lá chuối tươi dâng lên Bác: — "Thưa Bác, cơm hỏng mất rồi. Chúng cháu chỉ còn củ khoai này, xin Bác ăn đỡ lòng để lấy sức đi tiếp đường xa ạ."
Bác nhìn củ khoai nướng nghi ngút khói, rồi nhìn sang hai người chiến sĩ bảo vệ trẻ đang cố nuốt nước bọt vì đói lả sau chặng đường dài. Bác mỉm cười lắc đầu, rút con dao nhíp nhỏ gài bên thắt lưng ra. Bác đặt củ khoai lên phiến đá phẳng và cẩn thận cắt củ khoai thành ba phần hoàn toàn bằng nhau.
Bác cầm hai phần đưa cho hai đồng chí cận vệ và nói dứt khoát: — "Các chú đi đường vất vả, mang vác nặng, cũng đói như Bác vậy. Cả ba chúng ta cùng chia nhau ăn, mỗi người một phần. Không ai được nhịn, và cũng không ai được ăn phần hơn."
Hai người cận vệ ngập ngừng, rơm rớm nước mắt không nỡ nhận. Nhưng trước ánh mắt kiên quyết và tình cảm ấm áp của Người, họ nghẹn ngào đỡ lấy mẩu khoai nhỏ bé. Ba thầy trò ngồi bên bờ suối nhai chậm rãi từng mẩu khoai bùi bùi, ngọt đậm tình đồng chí, tình nghĩa cha con.



