Bài viết

Cụ Lê Cơ, người con của làng Phú Lâm, Quảng Nam

Đà Nẵng26/12/2025TRẦN THỊ THANH SƯƠNG (Đoàn trường THPT Phan Châu Trinh - Tiên Phước)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bài dự thi: “Câu chuyện thời hoa lửa”

Bài làm:

Trong dòng chảy rộng lớn của lịch sử dân tộc Việt Nam, bên cạnh những nhân vật lẫy lừng trên chiến trường hay chốn quan trường, vẫn có những con người bình dị nhưng lại mang trong mình sức mạnh thầm lặng góp phần làm nên những đổi thay bền bỉ của xã hội. Một trong những con người như thế là cụ Lê Cơ, người con của làng Phú Lâm, Quảng Nam, sinh năm 1859 và sống trọn đời mình trong giai đoạn đầy biến động của đất nước. Tuy không phải là một danh tướng hay nhà tư tưởng lớn, nhưng bằng sự tận tâm, trí tuệ và trái tim nhân hậu, ông đã để lại một dấu ấn sâu đậm trong lòng nhân dân và trong trang sử của quê hương.

Thời đại mà Lê Cơ sinh sống là thời đại đất nước ngập chìm dưới ách đô hộ của thực dân Pháp. Sưu cao thuế nặng như gông xiềng đè lên vai người dân nghèo, còn bóng tối của sự mù chữ và lạc hậu thì bao phủ khắp làng quê Việt Nam. Trong hoàn cảnh đó, nhiều người chọn cam chịu, nhưng Lê Cơ lại không thể đứng nhìn cảnh dân làng khổ cực. Ông hiểu rằng một cộng đồng muốn đứng vững phải bắt đầu từ tri thức, và vì thế, ông đã mạnh dạn mở “trường tân học” ngay tại làng Phú Lâm. Ở thời điểm mà giáo dục Nho học bảo thủ vẫn còn chi phối, việc dạy chữ quốc ngữ, dạy toán, dạy những điều mới mẻ cho trẻ em trong làng, kể cả trẻ em gái, là một hành động vô cùng tiến bộ. Nhờ ánh sáng ấy, bao thế hệ trẻ em Phú Lâm được mở mang trí tuệ, được nhìn thấy một thế giới rộng lớn hơn ngoài bờ tre lũy làng. Lê Cơ không chỉ dạy chữ mà còn dạy cách làm người, dạy cách suy nghĩ độc lập, khiến ngôi trường nhỏ ấy trở thành nơi thắp lên ước mơ và hy vọng cho biết bao mảnh đời.

Không dừng lại ở việc nâng cao dân trí, Lê Cơ còn nỗ lực cải thiện đời sống kinh tế của nhân dân địa phương. Ông vận động người dân lập thương hội, cùng nhau tổ chức sản xuất, giúp đỡ nhau trong việc làm ăn để thoát khỏi cảnh nghèo đói triền miên và sự lệ thuộc vào địa chủ. Trên những thửa ruộng từng khô cằn, người ta bắt đầu thấy việc khai hoang, trồng trọt, chăn nuôi được tổ chức bài bản hơn; trên những nẻo đường buôn bán nhỏ, người dân biết hợp tác, chia sẻ và hỗ trợ lẫn nhau. Tất cả những điều đó tuy giản dị nhưng lại là bước đi táo bạo đối với một làng quê Việt Nam đầu thế kỷ XX. Nhờ những nỗ lực ấy, Phú Lâm trở thành một trong những nơi sớm biết tự đổi mới, tự vươn lên, trở thành hình mẫu cho các vùng quê khác noi theo.

Nhưng chỉ cải cách kinh tế và giáo dục thôi chưa bao giờ đủ để giữ một con người như Lê Cơ đứng ngoài cuộc trước những bất công. Năm 1908, phong trào chống sưu thuế bùng lên ở khắp Trung Kỳ, tiếng kêu của nhân dân đất Quảng như sóng cuộn từ biển khơi vọng vào các làng mạc. Với uy tín và tấm lòng vì dân, Lê Cơ đã đứng ra tổ chức dân làng Phú Lâm kéo xuống phủ đường đòi giảm sưu thuế. Đó là hành động xuất phát từ trái tim nhưng cũng đầy trí tuệ và dũng khí, bởi ông hiểu rằng nếu không ai dám lên tiếng thì dân sẽ mãi khổ. Hình ảnh người trí thức làng quê dẫn đầu đoàn người đói nghèo đi tìm lại công bằng đã trở thành dấu ấn mạnh mẽ của phong trào dân chủ đầu thế kỷ XX ở Quảng Nam.

Phong trào bị đàn áp dữ dội, nhưng Lê Cơ vẫn không lùi bước. Khi khởi nghĩa năm 1916 nổ ra, ông một lần nữa dấn thân, tham gia vào lực lượng khởi nghĩa với niềm tin rằng dân tộc cần phải đứng lên để giành lại quyền sống. Cuộc khởi nghĩa thất bại, ông bị bắt và bị đày. Thế nhưng ngay trong chốn lao tù khắc nghiệt, phẩm chất lương thiện vẫn nguyên vẹn trong ông. Chứng kiến cảnh bạn tù bị lính gác đánh đập tàn nhẫn, ông đã không nén được mà xông vào can ngăn. Chính hành động nghĩa hiệp ấy khiến ông bị bắn chết. Cái chết của ông giản dị mà bi tráng, để lại trong lòng dân làng nỗi tiếc thương vô hạn. Ông không ngã xuống vì danh vọng mà ngã xuống vì không thể ngoảnh mặt trước nỗi đau của những con người khốn khổ hơn mình.

Cuộc đời Lê Cơ vì thế mang trong nó những giá trị lịch sử và nhân văn sâu sắc. Từ một người dân bình dị, ông đã trở thành người gieo ánh sáng tri thức, người mở lối cho cải cách nông thôn, người lãnh đạo nhân dân đứng lên trước bất công và cuối cùng là người dám hy sinh để bảo vệ lẽ phải. Ông đã chứng minh rằng lịch sử không chỉ được làm nên bởi những người có quyền lực mà còn bởi những trái tim đủ lớn, những con người dám nghĩ, dám làm và dám hy sinh vì cộng đồng. Ngày nay, khi bước trên những con đường mang tên ông hay nghe lại câu chuyện về cuộc đời ông, chúng ta được nhắc nhở rằng mọi sự đổi thay, dù lớn hay nhỏ, đều bắt đầu từ tấm lòng của một con người. Cụ Lê Cơ – người thầy, người cải cách, người nghĩa sĩ – mãi mãi là biểu tượng của trách nhiệm, của lòng nhân ái và của khát vọng vì một xã hội tốt đẹp hơn.

Là một người con từng học dưới mái trường mang tên Cụ Lê Cơ – trường THCS Lê Cơ ở thôn 5, xã Sơn Cẩm Hà, em luôn cảm thấy vô cùng tự hào và biết ơn. Dù hôm nay đã bước tiếp trên những chặng đường mới, nhưng mỗi khi nhớ lại quãng thời gian học tập tại ngôi trường cũ, trong em lại dâng lên niềm xúc động khó tả. Tên của cụ trên bảng hiệu trường như vẫn còn khắc sâu trong trái tim em, nhắc em nhớ về một con người cả đời sống vì dân, vì tri thức và vì lẽ phải. Chính những năm tháng học dưới mái trường ấy đã gieo vào em những bài học quý giá về lòng dũng cảm, sự nhân hậu và khát vọng vươn lên – những giá trị mà cụ Lê Cơ đã để lại cho đời. Em tự hào vì mình từng là học sinh của ngôi trường mang tên cụ, và càng tự hào hơn khi được tiếp tục mang theo tinh thần ấy trong hành trình trưởng thành của chính mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Cụ Lê Cơ, người con của làng Phú Lâm, Quảng Nam | Câu chuyện thời hoa lửa