Cựu chiến binh

Cụ Ngoại Của Em: Thương binh Bùi Văn Bật (1)

Hưng Yên14/12/2025Nguyễn Vũ Duy Bảo 5A (trường tiểu học Thuỵ Xuân xã Đông Thuỵ Anh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cụ ngoại em tên là Bùi Văn Bật. Cụ sinh ra và lớn lên ở Thái Bình – một miền quê bình yên như chính cái tên của nó. Cụ có dáng người dong dỏng, giọng nói trầm ấm và nụ cười rất hiền hậu. Mỗi khi con cháu sum vầy đông đủ, em lại được nghe cụ kể về một miền ký ức hào hùng của tuổi trẻ – những năm tháng mà cụ và các đồng đội đã dâng hiến cả thanh xuân cho Tổ quốc. Cụ từng là một trong những thành viên của đội Thanh niên xung phong – nơi quy tụ những người trẻ ưu tú, có lý lịch trong sạch và tinh thần yêu nước mạnh mẽ.

Hành trình của cụ trên chiến trường là một quãng thời gian vô cùng gian khổ và khắc nghiệt, đòi hỏi người chiến sĩ phải có một tinh thần thép. Cụ tham gia chiến trường vào năm 1953, khi thực dân Pháp xây dựng tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ với âm mưu “nghiền nát” lực lượng kháng chiến. Quân và dân ta lúc ấy phải đối mặt với thử thách lớn chưa từng có. Khi nghe cụ kể lại từng kỷ niệm, em thấy trong ánh mắt cụ có chút gì đó buồn nhưng vẫn ánh lên sự kiêu hãnh, bởi cụ đã góp phần xương máu của mình cho đất nước. Cụ đã mất đi cánh tay trái do bị đạn địch bắn trúng, nhưng dù đau đớn đến đâu, tinh thần của cụ vẫn luôn mạnh mẽ và lạc quan. Đó chính là sức mạnh của lòng yêu nước.

Chiều ngày 7/5/1954, lá cờ “Quyết chiến – Quyết thắng” tung bay trên nóc hầm tướng Đờ Cát, đánh dấu sự sụp đổ của tập đoàn cứ điểm mạnh nhất Đông Dương. Chiến thắng Điện Biên Phủ một lần nữa chứng minh rằng dân tộc Việt Nam dù nhỏ bé nhưng không bao giờ chịu khuất phục.

Giờ đây, thời hoa lửa Điện Biên Phủ đã lùi xa hơn bảy thập kỉ. Cụ ngoại em cũng đã sang thế giới bên kia, nhưng ánh sáng của chiến thắng ấy vẫn còn rực rỡ. Mỗi khi em nghe bà nội và ba kể về cụ, về những chiến công hào hùng và những tấm huy chương lấp lánh trên bộ quân phục đã ngả màu, em lại cảm thấy vô cùng tự hào và xúc động. Em thầm biết ơn những người lính cụ Hồ đã hi sinh tuổi xuân để bảo vệ Tổ quốc thân yêu, và trong đó, cụ ngoại em chính là tấm gương sáng để thế hệ con cháu như em noi theo.

“Thời hoa lửa” – cái tên ấy gợi lên hình ảnh như một bông hoa rực cháy bằng sức mạnh, ý chí và hi sinh. Những tháng ngày chiến tranh tuy khốc liệt, bom đạn và mất mát, nhưng cũng đầy kiêu hãnh và vẻ đẹp của lòng yêu nước.

Khi nghe về những câu chuyện của cụ ngoại, em cảm thấy rất xúc độngtự hào. Em thương cụ vì những đau đớn mà cụ đã trải qua, thương cánh tay đã mất và cả những giọt nước mắt mà cụ từng rơi giữa chiến trường. Nhưng hơn hết, em thấy ngưỡng mộ vì cụ đã sống thật dũng cảm và kiên cường. Em cũng cảm nhận được rằng hòa bình hôm nay không dễ mà có. Đó là nhờ biết bao người như cụ ngoại đã hi sinh. Điều đó khiến em càng trân trọng cuộc sống hiện tại hơn và tự nhủ sẽ cố gắng học tốt để xứng đáng với cụ và với thế hệ cha ông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn