Cụ Nguyễn Thị Tình

Trang nhật ký cuối cùng của người chiến sĩ già” Cụ Nguyễn Văn Tỉnh, năm nay đã ngoài chín mươi tuổi, sống trong một căn nhà nhỏ ở ven làng trung du Phú Thọ. Trên ngực áo cụ, hai tấm huân chương đã ngả màu thời gian nhưng vẫn sáng lên dưới ánh nắng nhẹ đầu chiều. Mỗi lần chạm tay vào, cụ lại như nghe tiếng tuổi trẻ của mình vọng về… Sinh năm 1930, cụ Tỉnh tham gia cách mạng từ khi mới mười lăm tuổi với nhiệm vụ giao liên, dẫn đường cho cán bộ và chuyển thư mật. Những năm tháng kháng chiến chống Pháp đầy gian khổ, cụ từng nhiều lần cận kề cái chết: có lần bị phục kích, cụ phải lội băng qua cánh đồng ngập nước để bảo vệ mảnh tin quan trọng. “Lúc ấy chỉ nghĩ: nếu mình ngã xuống, đồng đội phía trước sẽ gặp nguy hiểm”, cụ kể lại, mắt nhìn xa xăm. Đến thời kỳ chống Mỹ, cụ tiếp tục xung phong vào tuyến lửa Trị – Thiên, là chiến sĩ công binh làm nhiệm vụ mở đường, rà phá bom mìn. Trận đánh năm 1968 là ký ức cụ nhớ nhất: một quả bom bi bất ngờ phát nổ, nhiều đồng đội hy sinh, còn cụ bị thương nặng ở chân nhưng vẫn cố bò lên kéo một chiến sĩ trẻ ra khỏi vùng nguy hiểm. “Thằng bé ấy giờ đã là ông nội rồi… mà vẫn gọi tôi là anh Tỉnh”, cụ cười hiền. Hôm nay, cụ Tỉnh ngồi bên bàn, cẩn thận viết vào cuốn nhật ký cũ đã sờn gáy. Cụ bảo: “Viết để tụi nhỏ sau này hiểu rằng hoà bình không tự nhiên mà có.” Mỗi trang chữ nguệch ngoạc là một mảnh ký ức, một phần lịch sử mà cụ đã sống bằng cả tuổi trẻ, bằng máu và niềm tin. Ở cuối trang nhật ký, cụ viết dòng chữ quen thuộc: “Nếu được chọn lại, tôi vẫn đi con đường năm ấy.”



