CỤ TƯ DŨNG – KÝ ỨC BIÊN CƯƠNG QUA LỜI KỂ NGƯỜI TRONG CUỘC
Câu chuyện của cụ Tư Dũng không chỉ là ký ức của riêng một con người, mà là một mảnh ghép sống động của lịch sử dân tộc. Từ một chàng trai miền Tây chân chất, cụ đã trở thành người lính kiên cường của Sư đoàn Anh hùng 339, góp tuổi xuân, mồ hôi và cả máu xương cho sự nghiệp bảo vệ biên cương Tổ quốc và nghĩa vụ quốc tế cao cả.
Phóng viên: Thưa cụ, cơ duyên nào đưa cụ đến với quân ngũ trong những năm tháng ấy?
Cụ Tư Dũng: Tôi nhập ngũ năm 1980. Khi đó đất nước vừa yên tiếng bom, nhưng biên giới Tây Nam lại nóng lắm. Thanh niên thời đó, ai cũng nghĩ đơn giản: Tổ quốc cần thì mình đi. Tôi là lính Sư đoàn 339, Quân khu 9, thuộc Trung đoàn 9.
Phóng viên: Với nhiều người, Sư đoàn 339 được nhắc đến như một đơn vị anh hùng. Cụ có thể chia sẻ về hành trình ra chiến trường?
Cụ Tư Dũng: Tụi tôi tạm biệt quê miền Tây sông nước, hành quân lên Tây Ninh rồi từ đó vượt rừng, băng suối, tiến sâu sang khu vực Cam Mũi Sống, gần Biển Hồ bên Campuchia. Là bộ đội chủ lực, đi trước mở đường, nên vừa vào là phải đối mặt với đủ thứ: địch, mìn bẫy, sốt rét rừng… Gian khổ lắm.
Phóng viên: Những năm tháng ấy, cuộc sống người lính của cụ diễn ra như thế nào?
Cụ Tư Dũng: Gần bốn năm liền, từ 1980 đến tháng 4/1984, quanh quẩn chỉ có hành quân và chiến đấu. Mỗi đợt tác chiến kéo dài nửa tháng, có khi cả tháng. Tin chiến sự do trinh sát báo về, nhận lệnh là triển khai liền, đánh nhanh, quyết liệt, không có nhiều thời gian nghĩ ngợi.
Phóng viên: Trận đánh nào để lại trong cụ nhiều ký ức nhất?
Cụ Tư Dũng: Tôi nhớ nhất trận mà anh em gọi là “Bắc Nam trà xanh”. Đó là cách gọi riêng của tụi tôi thôi. Trận đó kéo dài cả tháng trời, ác liệt lắm. Bom đạn liên miên, nhưng anh em gắn bó với nhau lắm, sống chết có nhau. Với tôi, cái tên đó là kỷ niệm không quên.
Phóng viên: Sau những trận đánh ác liệt, cảm xúc của cụ khi được về phép ra sao?
Cụ Tư Dũng: Mừng chứ, nhưng ngắn ngủi lắm. Tôi được về phép một tuần rồi trở lại đơn vị. Sau đó trung đoàn cũng được về phép. Nhưng cái cảm xúc mạnh nhất không phải là lúc thắng trận, mà là lúc thấy đồng đội còn sống. Hồi đó, cứ thấy đứa nào về trước là mừng phát khóc, vì biết nó còn sống.
Phóng viên: Chiến tranh đã để lại điều gì sâu sắc nhất trong lòng cụ?
Cụ Tư Dũng: Là nỗi nhớ đồng đội. Sau này giải ngũ, mỗi người mỗi phương, rồi dần dần mất liên lạc hết. Nghĩ lại những lúc “ăn rừng, nằm suối”, chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô, tôi không bao giờ quên được.
Phóng viên: Nhìn lại chặng đường đã qua, cụ muốn nhắn gửi điều gì đến thế hệ trẻ hôm nay?
Cụ Tư Dũng: Tôi chỉ mong các cháu hiểu rằng hòa bình không tự nhiên mà có. Nó được đổi bằng mồ hôi, máu và cả tuổi thanh xuân của rất nhiều người. Biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm với đất nước là vậy đó.
Lời kết:
Qua câu chuyện của cụ Tư Dũng, lịch sử không còn là những dòng chữ khô khan, mà hiện lên bằng hơi thở của ký ức, bằng nỗi nhớ đồng đội và những năm tháng “ăn rừng, nằm suối” nơi biên cương lửa đạn. Đó là lời nhắc nhở lặng lẽ nhưng sâu sắc để thế hệ hôm nay càng thêm trân trọng hai chữ thiêng liêng: HÒA BÌNH.



