CỬA NGÕ PHÍA ĐÔNG SÀI GÒN NĂM 1975: TRẬN ĐÁNH CHIÊM LĨNH CẦU CỎ MAY CỦA CHIÊN SĨ ĐẶC CÔNG SƯ ĐOÀN 325
Ký ức vượt sông, đánh chiếm và giữ vững cầu Cỏ May (Vũng Tàu) của người chiến sĩ đặc công thuộc Sư đoàn 325 trong chiến dịch mùa Xuân năm 1975, mở toang cánh cửa tiến vào giải phóng thị xã Bà Rịa và quân cảng Vũng Tàu.
Trong những ngày cuối tháng 4 năm 1975, cánh quân phía Đông của đại quân ta bách chiến bách thắng dọc theo trục duyên hải, áp sát vào các mục tiêu đầu não cuối cùng của đối phương. Để tiến vào giải phóng thị xã Bà Rịa và cắt đứt đường rút chạy bằng đường biển của địch tại Vũng Tàu, các đơn vị chủ lực phải vượt qua cầu Cỏ May. Đây là cây cầu độc đạo bắc qua dòng sông rộng, sâu, hai bên bờ là rừng sác và sình lầy dày đặc. Biết được tầm quan trọng của vị trí này, quân đội Sài Gòn đã bố trí lực lượng thủy quân lục chiến sừng sỏ cố thủ, gài mìn bộc phá dày đặc trên thân cầu và sẵn sàng giật nổ để ngăn chặn xe tăng của ta.
Nhiệm vụ bí mật thâm nhập, bẻ gãy bộ phận kích nổ của địch và chiếm lĩnh đầu cầu được giao cho một phân đội đặc công tinh nhuệ thuộc Sư đoàn 325. Ông Nguyễn Văn Hùng, khi ấy là một chiến sĩ trinh sát đặc công tuổi đôi mươi, nhận mệnh lệnh dẫn đầu mũi tấn công chính diện. Ông Hùng kể lại, toàn đội phải hành quân trong điều kiện sương mù ven biển đặc quánh, sực mùi sình lầy và thuốc súng, mỗi người chỉ mang theo một khẩu súng tiểu liên cực nhanh, bộc phá khối và dao găm để sẵn sàng giáp lá cà.
Lối tác chiến của đặc công nước tại cầu Cỏ May đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối và một tinh thần quyết tử. Đêm ngày 27 tháng 4, ông Hùng cùng hai đồng đội ngâm mình dưới dòng nước buốt lạnh, lợi dụng dòng thủy triều đang lên để thả trôi người sát vào các trụ cầu bằng bê tông. Trên mặt cầu, lính gác địch liên tục ném pháo sáng và nã đạn đại liên bừa bãi xuống mặt nước hòng răn đe.
"Mỗi lần pháo sáng rực lên, tụi tôi phải áp chặt người vào thành trụ cầu đầy hàu sắc nhọn, nín thở để sóng không đánh động", ông Hùng nhớ lại. Bằng mắt thường và đôi bàn tay trần, ông Hùng trườn lên các thanh xà ngang, phát hiện ra hệ thống dây điện dẫn từ phòng chỉ huy trung tâm xuống các khối thuốc nổ TNT gài quanh móng cầu.
Ông nhanh chóng dùng dao găm cắt đứt các mạch dây cốt tử, vô hiệu hóa hoàn toàn hệ thống bộc phá của địch. Đúng 5 giờ sáng ngày 28 tháng 4, khi pháo binh của ta bắt đầu bắn chuẩn bị, ông Hùng phát lệnh cho mũi đặc công từ dưới nước đồng loạt vọt lên, dùng thủ pháo đánh sập lô cốt đầu cầu, tiêu diệt ổ đại liên đang khống chế mặt lộ. Trận tập kích bất ngờ và hiểm hóc này đã giữ nguyên vẹn cây cầu chiến lược, tạo điều kiện cho lữ đoàn xe tăng chủ lực của ta rầm rộ vượt sông tiến vào giải phóng Vũng Tàu.
Chiến công giữ vẹn nguyên cầu Cỏ May của những chiến sĩ đặc công như ông Nguyễn Văn Hùng đã góp phần đập tan tuyến phòng thủ vòng ngoài của địch, chặt đứt đường rút chạy chiến lược của các đơn vị co cụm về hướng biển. Trận đánh là một biểu tượng đẹp về sự mưu trí, dũng cảm và nghệ thuật đánh hiểm độc đáo của lực lượng đặc công Việt Nam.
Hòa bình trở lại, cựu chiến binh Nguyễn Văn Hùng trở về cuộc sống đời thường, mang theo những ký ức rực lửa của những ngày tháng Tư lịch sử. Câu chuyện về đêm cắt dây nổ dưới chân cầu Cỏ May của ông vẫn mãi là bài học quý báu, thắp sáng truyền thống anh hùng của thế hệ hoa lửa không bao giờ lùi bước.


