Bài viết

Cứa sổ nhỏ của hầm trú

Phú Thọ24/01/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hồi đó tôi là con nít, khoảng 10 tuổi. Nhà tôi có cái hầm trú bom. Hầm tối lắm, nhưng ba tôi khoét một cái cửa sổ nhỏ bằng bàn tay để có gió và nhìn ra ngoài.
Mỗi lần còi báo động, tôi ôm em chạy xuống hầm. Tôi áp mắt vào cửa sổ nhỏ, thấy trời tối vì khói, thấy người lớn chạy, thấy bụi bay. Tôi sợ, nhưng cũng tò mò.
Một lần bom rơi gần, đất rung mạnh. Em tôi khóc ré. Mẹ ôm em, còn tôi nhìn ra cửa sổ. Tôi thấy một anh bộ đội chạy qua, ngoái lại nhìn về phía nhà tôi như muốn chắc rằng chúng tôi an toàn.
Khoảnh khắc đó tôi nhớ cả đời.
Sau giải phóng, nhà tôi xây lại. Hầm lấp đi, cửa sổ nhỏ không còn. Nhưng mỗi khi gặp khó khăn, tôi lại nhớ cái cửa sổ ấy: dù trong tối tăm vẫn có một khoảng nhỏ để nhìn ra ánh sáng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Cứa sổ nhỏ của hầm trú | Câu chuyện thời hoa lửa