Cửa Việt qua ký ức người lính
Mỗi lần nghe tiếng sóng biển, ông Lưu Văn Phúc (Sinh năm 1953, nhập ngũ năm 1974, hiện là CCB thôn Tân An xã Hùng An) lại nhớ đến Cửa Việt.
Ở tuổi bảy mươi lăm, người cựu chiến binh vẫn giữ trong ngăn tủ một nắm cát nhỏ được mang về từ bờ biển năm nào. Với người khác, đó chỉ là cát. Với ông, đó là một phần ký ức của tuổi hai mươi.
Những năm chiến tranh, đơn vị của ông làm nhiệm vụ tại khu vực Cửa Việt. Ban ngày, biển vẫn xanh và gió vẫn thổi như bao vùng biển khác. Nhưng khi màn đêm buông xuống, không gian trở nên căng thẳng. Những người lính lặng lẽ cơ động, giữ vững vị trí và hoàn thành nhiệm vụ trong điều kiện đầy khó khăn.
Điều ông nhớ nhất không phải là tiếng sóng hay vị mặn của biển, mà là tình đồng đội.
Có những đêm lạnh buốt, cả tổ chỉ có một chiếc áo mưa, người này nhường người kia. Khi lương thực khan hiếm, mọi người chia nhau từng miếng lương khô, từng ngụm nước. Không ai nói nhiều về gian khổ, bởi ai cũng hiểu người bên cạnh mình đang trải qua điều tương tự.
Một buổi sáng, sau một đêm dài làm nhiệm vụ, mặt trời dần nhô lên từ phía biển. Ánh nắng đầu ngày phủ lên mặt nước một màu vàng rực rỡ.
Ông và đồng đội đứng lặng vài phút để ngắm bình minh.
Một người trong đơn vị mỉm cười và nói:
"Mai này hòa bình, nhất định chúng ta sẽ trở lại đây, không phải với ba lô và quân phục, mà cùng gia đình đi ngắm biển."
Mọi người đều cười.
Nhưng lời hẹn ấy không phải ai cũng thực hiện được.
Sau chiến tranh, ông nhiều lần trở lại Cửa Việt. Bãi biển hôm nay đông người tắm, tàu thuyền tấp nập ra khơi, trẻ em nô đùa trên cát. Tiếng cười đã thay cho tiếng động của chiến tranh.
Ông đi dọc bờ biển, để mặc những con sóng vỗ nhẹ vào chân.
Ông khẽ cúi xuống, nhặt một vỏ sò nhỏ rồi nhìn ra biển xa.
Trong tiếng sóng, ông như nghe thấy tiếng gọi thân quen của đồng đội năm nào.
Ông đứng lặng rất lâu.
Không phải vì nỗi buồn.
Mà vì lòng biết ơn.
Biết ơn những người đã cùng mình đi qua những năm tháng gian khó, biết ơn những người đã không còn trở về để đất nước có được cuộc sống yên bình hôm nay.
Trước khi rời Cửa Việt, ông thắp một nén hương tại nơi tưởng niệm các liệt sĩ.
Ông nói thật khẽ:
"Biển hôm nay bình yên lắm. Đồng đội ơi, lời hẹn năm xưa tôi đã thay các anh thực hiện."
Chiếc xe đưa ông rời khỏi bờ biển. Qua ô cửa kính, màu xanh của biển Cửa Việt dần khuất sau hàng phi lao.
Trong trái tim người cựu chiến binh, Cửa Việt không chỉ là một địa danh.
Đó là nơi lưu giữ tuổi trẻ, tình đồng đội và những ký ức không bao giờ phai. Mỗi con sóng vỗ vào bờ như một lời nhắc nhở rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao hy sinh của những con người bình dị, để biển mãi ngân lên khúc ca của sự sống, của đoàn tụ và của niềm hy vọng.



