Bài viết

cục phấn trắng trong túi áo

Phú Thọ24/01/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi dạy học trong vùng giải phóng. Lớp chỉ là mái lá, bàn ghế là thân tre. Tôi không có nhiều đồ dạy, chỉ có một cục phấn trắng nhỏ, luôn cất trong túi áo như bảo vật.
Có hôm bom nổ xa, trẻ con sợ, mắt đỏ hoe. Tôi vẫn cố viết lên bảng: “Bình tĩnh”. Viết xong, tôi quay lại, thấy cả lớp im. Tôi nói: “Khi sợ, mình học chữ. Chữ giữ mình đứng thẳng.”
Một lần địch càn, tôi giấu học trò xuống hầm. Tôi chui ra sau cùng, tay nắm chặt cục phấn. Tôi không hiểu sao lúc ấy tôi giữ phấn hơn giữ bất cứ thứ gì. Có lẽ vì phấn là niềm tin rằng ngày mai trẻ con vẫn được học.
Khi yên, tôi lôi bảng ra, lau sạch, viết lại bài học như chưa có chuyện gì. Trẻ con nhìn tôi, rồi cười.
Sau giải phóng, tôi được đứng lớp trong trường gạch. Phấn đầy cả hộp, trắng tinh. Nhưng tôi vẫn giữ cục phấn cũ đã sứt, đã ngả màu.
Vì nó nhắc tôi: giữa bom đạn, chỉ cần một nét chữ cũng đủ giữ lại tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
cục phấn trắng trong túi áo | Câu chuyện thời hoa lửa