CUNG ĐƯỜNG KHÔNG ÁNH ĐÈN
Ký ức về một chuyến xe vượt cung đường không ánh đèn giữa đêm rừng Trường Sơn, nơi người lái xe phải dựa hoàn toàn vào kinh nghiệm và tín hiệu đồng đội.
Trên tuyến đường Trường Sơn, có những đoạn đường mà ánh sáng trở thành điều tuyệt đối cấm kỵ.
Người ta gọi đó là “cung đường không đèn”.
Bác Trần Văn Hòa đã từng đi qua những cung đường như thế không chỉ một lần, nhưng có một chuyến đi mà bác không bao giờ quên.
Đêm hôm đó, bầu trời đen đặc.
Không trăng.
Không sao.
Chỉ có bóng rừng dày đặc phủ xuống con đường đất đỏ.
Trước giờ xuất phát, mệnh lệnh được nhắc đi nhắc lại:
“Không được bật đèn. Giữ khoảng cách. Tuyệt đối im lặng.”
Đoàn xe bắt đầu di chuyển khi rừng đã hoàn toàn chìm vào bóng tối.
Mỗi chiếc xe như một khối bóng di chuyển chậm rãi trong đêm.
Không ánh đèn pha.
Không tín hiệu sáng.
Chỉ có tiếng động cơ nhỏ và tín hiệu tay từ người dẫn đường.
Bác Hòa ngồi sau vô lăng, hai tay đặt chắc chắn, mắt cố gắng thích nghi với bóng tối.
Mọi thứ phía trước chỉ hiện ra lờ mờ qua cảm nhận.
Bên cạnh, anh Lâm khẽ nói rất nhỏ:
“Đi chậm… sát mép đường…”
Giọng nói gần như hòa vào tiếng gió rừng.
Cung đường ấy vốn đã hiểm trở, lại càng nguy hiểm hơn khi không có ánh sáng.
Một bên là vách núi.
Một bên là vực sâu.
Chỉ cần lệch tay lái vài centimet, hậu quả sẽ không thể lường trước.
Xe đi rất chậm.
Mỗi mét đường đi qua đều là một sự tập trung cao độ.
Có những đoạn phải dừng lại hoàn toàn để chờ tín hiệu từ xe trước.
Trong im lặng tuyệt đối, chỉ có tiếng tim đập và tiếng lá rừng xào xạc.
Đột nhiên, phía trước có tín hiệu dừng khẩn.
Cả đoàn xe lập tức đứng yên.
Không ai biết chuyện gì xảy ra.
Một lát sau, anh Lâm quay lại báo:
“Đường bị sạt nhẹ, phải qua từng xe một.”
Không ai hoảng loạn.
Mọi người kiên nhẫn chờ đợi.
Trong bóng tối dày đặc ấy, thời gian như trôi chậm lại.
Cuối cùng cũng đến lượt xe của bác Hòa.
Anh Lâm xuống trước, đi bộ kiểm tra từng bước đường rồi ra tín hiệu.
“Đi chậm… giữ thẳng lái…”
Bác Hòa nín thở.
Chiếc xe từ từ lăn bánh.
Tiếng bánh xe nghiến nhẹ trên mặt đất lẫn trong tiếng gió rừng.
Mỗi giây trôi qua đều căng thẳng như kéo dài vô tận.
Có lúc bác tưởng như bánh xe đã chạm sát mép vực.
Nhưng tiếng Lâm vẫn vang lên bình tĩnh:
“Được rồi… tiếp tục…”
Cuối cùng, chiếc xe cũng vượt qua đoạn nguy hiểm.
Khi đến điểm an toàn, bác Hòa mới thở ra nhẹ nhõm.
Không ai nói gì nhiều.
Chỉ có một cái gật đầu giữa hai người.
Trong những chuyến đi như thế, lời nói trở nên ít đi, nhưng sự tin tưởng lại tăng lên gấp nhiều lần.
Sau này, mỗi khi nhớ lại cung đường không ánh đèn, bác Hòa vẫn luôn nói:
“Trong bóng tối, con người ta chỉ có thể dựa vào nhau mà đi tiếp.”
Và chính những cung đường như thế đã rèn luyện nên bản lĩnh, sự bình tĩnh và lòng kiên cường của người lính lái xe Trần Văn Hòa giữa thời hoa lửa.



