Cùng nhau đi hết con đường
Hoàng Văn Cường và đồng đội từng cùng nhau vượt qua những cung đường hành quân đầy gian khổ. Có người mang thêm đồ, người dìu bạn, người nhường nước. Nhiều năm sau chiến tranh, ông nhận ra điều quý giá nhất không phải những chặng đường đã đi qua, mà là những người đã cùng mình đi hết con đường.
Nếu hỏi điều gì ông Hoàng Văn Cường nhớ nhất về những năm tháng chiến tranh, ông không kể về những trận đánh trước tiên. Ông kể về những con đường.
Đó là những con đường dài, gập ghềnh, có khi đầy bùn đất và hố bom. Những người lính trẻ khi ấy phải mang theo ba lô nặng, đi bộ hàng giờ, đôi khi cả ngày.
Trong những chuyến hành quân, họ luôn có một nguyên tắc: không để đồng đội đi một mình.
Ai mệt sẽ có người đi bên cạnh. Ai thiếu nước sẽ được chia nước. Ai mang quá nặng sẽ có người san sẻ. Khi một người bị thương, cả nhóm cùng tìm cách giúp đỡ.
Có lần, một đồng đội của ông Cường sốt cao nhưng vẫn cố gắng hành quân. Nhận thấy bạn không thể tiếp tục, mọi người thay nhau dìu. Một người mang súng, một người mang ba lô, hai người dìu bạn đi giữa đội hình.
Chặng đường hôm đó dài hơn bình thường rất nhiều, nhưng cuối cùng họ vẫn đến nơi an toàn.
Sau chiến tranh, ông Cường trở về Hải Phòng. Cuộc sống mới có những khó khăn riêng, nhưng ông vẫn thường xuyên gặp gỡ đồng đội.
Có những người tóc đã bạc, có người sức khỏe không còn như trước, nhưng chỉ cần ngồi cạnh nhau, câu chuyện về những con đường năm xưa lại trở về.
Ông Cường thường nói: “Bây giờ nhìn lại, chúng tôi không nhớ mình đã đi qua bao nhiêu cây số. Chúng tôi chỉ nhớ trên những cây số ấy đã có những người đồng đội đi bên cạnh”.
Đó có lẽ chính là ý nghĩa đẹp nhất của hai chữ đồng đội: cùng bước đi trong gian khó, cùng động viên nhau và cùng cố gắng đi hết con đường.



