Cựu chiến binh

Cùng nhau giữ chốt trong mưa lạnh

Tôi nghe câu chuyện này từ cụ Nguyễn Xuân Dinh, cựu chiến binh quê Quỳnh Lưu, Nghệ An. Khi nhắc đến những đêm mưa trên tuyến Trường Sơn, cụ thường nói: “Mưa rừng lạnh lắm, nhưng ngồi một mình mới lạnh hơn. Có đồng đội bên cạnh thì chịu được.” Đó là một đêm mùa mưa. Đơn vị được giao giữ một chốt nhỏ bên tuyến đường vận chuyển. Chốt nằm giữa rừng, phía trước là con dốc, phía sau là đường xe thường xuyên qua lại.

TP. Hồ Chí Minh12/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Cùng nhau giữ chốt trong mưa lạnh

Tôi nghe câu chuyện này từ cụ Nguyễn Xuân Dinh, cựu chiến binh quê Quỳnh Lưu, Nghệ An. Khi nhắc đến những đêm mưa trên tuyến Trường Sơn, cụ thường nói: “Mưa rừng lạnh lắm, nhưng ngồi một mình mới lạnh hơn. Có đồng đội bên cạnh thì chịu được.”

Đó là một đêm mùa mưa. Đơn vị được giao giữ một chốt nhỏ bên tuyến đường vận chuyển. Chốt nằm giữa rừng, phía trước là con dốc, phía sau là đường xe thường xuyên qua lại.

Chiều xuống, mây đen kéo kín bầu trời.

Rồi mưa trút xuống.

Nước từ sườn núi chảy thành dòng qua các giao thông hào. Áo quần ướt sũng. Những tấm tăng căng tạm trên hầm trú không ngăn được hết nước.

Anh Dinh cùng người đồng đội quê Diễn Châu thay nhau quan sát.

Người này vừa ngồi xuống thì người kia đứng lên.

Cụ kể:

“Đêm ấy lạnh đến mức hai hàm răng va vào nhau. Nhưng không ai rời vị trí.”

Một chiến sĩ trẻ run lên vì lạnh. Người bên cạnh tháo chiếc khăn đang quấn cổ đưa sang:

“Quấn đi.”

“Còn anh?”

“Tôi chịu được.”

Rồi họ lại cùng nhìn về phía con đường phía trước.

Khoảng gần nửa đêm, tiếng động cơ xe vọng từ xa tới. Ánh đèn gầm nhỏ bé hiện ra giữa màn mưa.

Cả chốt lập tức tập trung quan sát.

Những chiếc xe chậm rãi vượt qua đoạn đường trơn trượt.

Mưa càng lúc càng nặng hạt.

Tiểu đội trưởng Trần Văn Hậu đi kiểm tra từng vị trí. Đến chỗ anh Dinh, Hậu hỏi:

“Có thấy gì bất thường không?”

“Không.”

“Cố giữ ấm. Đừng để cảm lạnh.”

Nói rồi Hậu tiếp tục đi sang vị trí khác.

Đến gần sáng, mưa vẫn chưa ngớt.

Mọi người thay nhau uống từng ngụm nước chè nóng ít ỏi. Chiếc bi đông chuyền từ tay người này sang tay người khác.

Không ai nói nhiều.

Nhưng mỗi khi có người đứng gác, những người còn lại đều cố nhường chỗ khô hơn cho người vừa trở vào.

Một chiến sĩ trẻ nói:

“Bao giờ hết mưa nhỉ?”

Anh Dinh cười:

“Trời mưa thì phải chờ.”

“Còn chờ bao lâu?”

“Chờ đến lúc trời sáng.”

Cả hai cùng cười.

Rạng sáng, mưa bắt đầu nhẹ dần. Sương trắng phủ kín khu rừng.

Những người lính bước ra khỏi chốt, quần áo vẫn ướt, giày dép đầy bùn. Ai cũng mệt nhưng tuyến đường phía trước vẫn thông.

Cụ Dinh nhìn những người đồng đội bên cạnh rồi nói:

“Đêm ấy tôi hiểu một điều: giữ chốt không chỉ là đứng gác. Là giữ cho nhau khỏi ngã lòng.”

Nhiều năm sau, cụ vẫn nhớ những đêm mưa ấy. Không phải vì cái lạnh, mà vì trong cái lạnh, mỗi người đều biết nhường cho nhau một chút hơi ấm.

Là người sưu tầm lịch sử, tôi nhận ra rằng chiến tranh có những khoảnh khắc không được ghi bằng những con số hay những chiến công lớn. Đó có thể chỉ là một chiếc khăn được nhường, một ngụm nước nóng được chia, một người đứng gác thay bạn khi bạn đã thấm mệt.

Cùng nhau giữ chốt trong mưa lạnh là câu chuyện về những người lính đã vượt qua gian khổ bằng sự gắn bó giản dị. Trong màn mưa Trường Sơn, họ không chỉ bảo vệ một vị trí, một con đường, mà còn âm thầm bảo vệ nhau – để không ai phải một mình chống chọi với cái lạnh của núi rừng và những thử thách của chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Cùng nhau giữ chốt trong mưa lạnh | Câu chuyện thời hoa lửa