CUỘC CHẠY ĐUA GIÀNH LẠI SỰ SỐNG
Trên chiến trường, có những cuộc chiến không diễn ra bằng súng đạn, mà diễn ra trong từng phút giây giành giật sự sống cho con người. Ở đó, những người y tá chiến trường phải làm việc trong điều kiện khắc nghiệt nhất, nơi ranh giới giữa sống và chết rất mong manh.
Một buổi chiều giữa rừng Trường Sơn, Trần Ngọc Hạnh đang trực tại trạm quân y thì nhận được tin báo khẩn: một tổ chiến đấu bị thương nặng sau trận phục kích, cần cứu chữa ngay lập tức.
Không chần chừ, cô cùng hai đồng đội nhanh chóng chuẩn bị cáng và dụng cụ y tế. Con đường đến vị trí thương binh là một đoạn rừng dốc, đất đá trơn trượt, lại vừa trải qua bom đạn nên vô cùng nguy hiểm.
Khi đến nơi, cảnh tượng khiến ai cũng lặng đi. Một số chiến sĩ bị thương nằm rải rác, có người đã mất nhiều máu, hơi thở yếu ớt. Không có thời gian để chờ đợi, tất cả lập tức bắt tay vào cấp cứu.
Trần Ngọc Hạnh quỳ xuống bên một chiến sĩ bị thương nặng ở phần chân. Vết thương sâu, máu chảy nhiều. Trong điều kiện thiếu thốn, cô phải xử lý nhanh bằng những vật dụng thô sơ, vừa băng bó vừa động viên để người lính giữ được tỉnh táo.
Xung quanh, tiếng pháo vẫn còn vọng lại từ xa. Không ai biết liệu đợt tấn công có quay lại hay không, nhưng công việc không thể dừng lại. Mỗi phút trôi qua đều có thể ảnh hưởng đến tính mạng của người bị thương.
Có những trường hợp, thương binh cần được chuyển gấp về tuyến sau. Trần Ngọc Hạnh cùng đồng đội phải thay nhau khiêng cáng xuyên rừng, vừa đi vừa tránh các điểm nguy hiểm. Con đường dài tưởng như không có điểm dừng.
Giữa hành trình ấy, một trận mưa lớn bất ngờ đổ xuống khiến đường rừng càng trở nên trơn trượt. Cả nhóm phải dừng lại vài phút để cố định lại cáng, đảm bảo an toàn cho người bị thương. Không ai nói nhiều, chỉ có sự phối hợp nhịp nhàng trong im lặng.
Khi đưa được thương binh về đến trạm an toàn, ai cũng kiệt sức. Nhưng ánh mắt người y tá trẻ vẫn ánh lên sự nhẹ nhõm. Bởi ít nhất, họ đã giành lại được một sự sống từ tay chiến tranh.



