Cuộc chia ly không lời bên bến phà Long Đại
Cuộc chia ly không lời bên bến phà Long Đại
Nhân chứng kể: Ông Đặng trung Thành (Cựu chiến binh Sư đoàn 320, Trung đoàn 48)
"Bến phà Long Đại (Quảng Bình) những năm 1968 - 1972 được mệnh danh là 'tọa độ lửa' trên đường Trường Sơn, nơi huyết mạch giao thông nối hậu phương với tiền tuyến miền Nam. Đêm nào phà cũng phải hoạt động dưới làn bom tọa độ và bom từ trường nổ chậm của địch. Tôi và người bạn thân cùng làng – tên Khải – cùng nhập ngũ một ngày, cùng hành quân vào Nam. Khi đến bến phà Long Đại, đơn vị chúng tôi được lệnh chia làm hai ngả: tôi đi tiếp vào mặt trận Quảng Trị, còn Khải ở lại biên chế vào đơn vị công binh bám trụ bảo vệ phà.
Đêm chia tay, trời sương mù dày đặc hòa lẫn khói bom khét lẹt. Không có thời gian để ngồi hàn huyên, hai đứa chỉ kịp gặp nhau trong vòng ba phút khi đoàn xe của tôi chuẩn bị xuống phà. Khải chạy lại, mặt mũi lấm lem bùn đất, nhét vào túi áo tôi một nắm cơm nắm sấy và cái đèn pin hỏng vỏ: 'Cầm lấy mà đi đường. Vào trong đó dọc đường ác liệt, giữ mạng nghe chưa mày!'. Tôi ôm chặt lấy bả vai Khải, không nói nổi một lời vì nghẹn ngào. Tiếng còi phà giục giã, tôi bước vội lên xe.
Xe vừa qua đến bờ bên kia, một loạt bom tọa độ dội xuống ngay giữa lòng bến phà. Ánh lửa bom rực sáng cả khúc sông. Tôi nhìn lại, trận địa pháo và bến phà chìm trong biển lửa. Sau này hòa bình tôi mới biết, Khải đã hy sinh ngay trong đêm đó khi đang cố đẩy chiếc phà chở pháo ra khỏi vùng bom nổ chậm. Cuộc chia ly bên bến phà Long Đại đêm ấy là lần cuối cùng tôi được nhìn thấy nụ cười của bạn. Cơm nắm Khải cho, tôi ăn mà nước mắt chan chứa suốt dọc đường chiến dịch."



