Anh hùng Lực lượng vũ trang

Cuộc chia tay với một thương binh không qua khỏi.

Nghệ An03/07/2026Lữ Văn Phuôm (Đoàn xã Hữu Kiệm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chiến trường Quảng Ngãi, có những khoảnh khắc ở bệnh xá dã chiến mà nỗi đau không nằm ở tiếng bom đạn bên ngoài, mà nằm trong sự bất lực trước sinh mạng con người. Trong Nhật ký Đặng Thùy Trâm, Đặng Thùy Trâm từng ghi lại những lần chứng kiến thương binh dù được cứu chữa hết sức nhưng vẫn không qua khỏi. Đó là những người lính bị thương quá nặng sau các trận càn, mất máu nhiều, hoặc vết thương nhiễm trùng trong điều kiện thiếu thuốc men và phương tiện hồi sức. Trong những giờ phút cuối, bệnh xá trở nên lặng đi khác thường. Không còn tiếng vội vã của cấp cứu, chỉ còn sự chăm sóc nhẹ nhàng, cố gắng giảm bớt đau đớn cho người sắp ra đi. Người bác sĩ trẻ đứng bên giường bệnh, vừa theo dõi, vừa bất lực trước giới hạn của y học giữa rừng sâu thiếu thốn. Khi người thương binh trút hơi thở cuối cùng, không khí nặng trĩu bao trùm. Đồng đội có thể chỉ kịp nắm tay, chỉnh lại tấm chăn mỏng, hoặc ghi vội tên anh vào sổ. Không có nghi thức lớn, chỉ là một sự chia tay lặng lẽ giữa chiến trường, nơi cái chết diễn ra quá gần với sự sống. Sau đó, công việc lại phải tiếp tục. Người còn sống cần được cứu, bệnh xá phải di chuyển, thương binh khác lại được đưa đến. Nhưng trong nhật ký, những khoảnh khắc ấy vẫn được ghi lại rất thật – như một cách giữ lại ký ức cho những con người đã nằm xuống mà không kịp trở về. Đó cũng là một phần của chiến tranh: không chỉ có những lần cứu sống, mà còn có những cuộc chia tay âm thầm, nơi người ở lại phải tiếp tục công việc giữa nỗi đau chưa kịp nguôi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn