Cuộc chiến đấu 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị (28/06/1972 - 16/09/1972)
Sự kiện lịch sử cuộc chiến đấu bảo vệ Thành Cổ Quảng Trị năm 1972. Lấy cảm hứng từ hình ảnh những bó hoa tốt nghiệp gửi tặng các chiến sĩ ra đi trong cuộc chiến Thành cổ Quảng Trị năm 1972 tại trường đại học Bách Khoa Hà Nội

Lịch sử dân tộc Việt Nam là những trang vàng được viết nên bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của bao thế hệ. Trong dòng chảy bi tráng ấy, cuộc chiến đấu bảo vệ Thành cổ Quảng Trị suốt 81 ngày đêm "Mùa hè đỏ lửa" năm 1972 nổi lên như một huyền thoại, một đỉnh cao của chủ nghĩa anh hùng cách mạng. Đọc lại những tư liệu lịch sử, nghe kể về những ngày tháng ấy, lòng ta không khỏi rưng rưng xúc động và cúi đầu kính phục trước sự hy sinh cao cả của các anh – những người đã hóa thân thành đất đai Tổ quốc để gìn giữ nền độc lập, tự do.
Cuộc chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị không đơn thuần là một phép tính quân sự về tương quan lực lượng, mà đó là cuộc đối đầu giữa bom đạn hủy diệt và tinh thần thép của con người. Thật khó có thể hình dung, một tòa thành cổ chu vi chưa đầy 2km, diện tích vỏn vẹn 3km² lại phải gánh chịu khối lượng bom đạn tương đương sức công phá của 7 quả bom nguyên tử ném xuống Hiroshima. Kẻ thù muốn biến nơi đây thành "cối xay thịt", muốn san phẳng mọi sự sống để tạo lợi thế trên bàn đàm phán Paris. Thế nhưng, đối mặt với sự tàn khốc ấy là những người lính Giải phóng quân với lòng quả cảm vô song.
Cảm nhận sâu sắc nhất đọng lại trong tâm trí mỗi người khi nhắc đến Thành cổ chính là sự khâm phục ý chí "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Trong 81 ngày đêm khói lửa ngút trời, khi gạch đá cũng phải nung chảy, thì con người lại trở nên kiên cường hơn bao giờ hết. Đó là cuộc chiến không cân sức giữa một bên là vũ khí tối tân bậc nhất thế giới, và một bên là những trái tim nóng bỏng yêu nước. Các anh bám trụ từng mét giao thông hào, giành giật từng góc tường đổ nát, lấy thân mình làm lá chắn thép ngăn bước quân thù. Hình ảnh các chiến sĩ trầm mình dưới dòng Thạch Hãn, hay những người lính trẻ mỉm cười trước giờ xung trận đã trở thành biểu tượng bất tử của cái đẹp trong chiến tranh.
Điều khiến ta day dứt và xúc động hơn cả chính là sự hy sinh của một thế hệ "xếp bút nghiên lên đường chiến đấu". Rất nhiều chiến sĩ ngã xuống tại Thành cổ khi ấy mới chỉ mười chín, đôi mươi. Họ là những sinh viên của Đại học Tổng hợp, Bách Khoa, Xây dựng... rời giảng đường với bao ước mơ còn dang dở. Họ mang theo hành trang là tri thức, là tâm hồn lãng mạn và một tình yêu Tổ quốc nồng nàn. Máu của các anh đã hòa vào lòng đất Quảng Trị, xương cốt các anh đã tan vào dòng sông Thạch Hãn linh thiêng. Câu thơ của cựu chiến binh Lê Bá Dương như một nén tâm nhang nghẹn ngào:
"Đò lên Thạch Hãn ơi... chèo nhẹ Đáy sông còn đó bạn tôi nằm Có tuổi hai mươi thành sóng nước Vỗ yên bờ, mãi mãi ngàn năm"
(Hình ảnh các bó hoa được đặt dưới đài tưởng niệm các chiến sĩ ra đi trong cuộc chiến Thành cổ Quảng Trị năm 1972 tại trường Đại học Bách Khoa Hà Nội mỗi mùa tốt nghiệp)
Sự hy sinh ấy không hề vô nghĩa. Cuộc chiến đấu 81 ngày đêm tại Thành cổ Quảng Trị đã góp phần quan trọng làm thay đổi cục diện chiến trường, buộc Mỹ phải ký kết Hiệp định Paris, chấm dứt chiến tranh, lập lại hòa bình ở Việt Nam. Các anh đã ngã xuống không phải để chiếm giữ một tòa thành bằng gạch đá, mà để giữ vững niềm tin và vị thế của dân tộc trên trường quốc tế. Sự rút lui chiến thuật vào ngày 16/9/1972 không phải là thất bại, mà là sự kết thúc một sứ mệnh lịch sử vẻ vang, bảo toàn lực lượng cho ngày toàn thắng.
Hôm nay, nhìn lại những hình ảnh khiến trái tim phải rưng rưng: Hàng trăm bó hoa tươi thắm được các tân cử nhân, kỹ sư kính cẩn đặt dưới chân tượng đài "Sinh viên xếp bút nghiên lên đường bảo vệ Tổ quốc". Những bó hoa rực rỡ sắc màu của hiện tại nằm kề bên bia đá lạnh lẽo khắc ghi quá khứ, tạo nên một sự giao thoa thiêng liêng đến nghẹn lời. Đó không chỉ là sự tri ân, mà còn là một lời "báo cáo" của thế hệ đàn em gửi đến các anh – những người sinh viên năm xưa đã vĩnh viễn không thể cầm tấm bằng tốt nghiệp trên tay. Các anh đã gác lại giấc mơ kỹ sư, bác sĩ để đổi lấy độc lập thì hôm nay, chúng tôi – những người đang thụ hưởng nền độc lập ấy – xin được học thay phần các anh, sống thay phần các anh. Mỗi tấm bằng tốt nghiệp hôm nay dường như nặng hơn, bởi trong đó có một phần xương máu của thế hệ cha anh đi trước. Sự hy sinh của các anh ở Thành cổ Quảng Trị không tan biến vào hư vô, mà nó đã hóa thân vào sự trưởng thành, vào trí tuệ của lớp trẻ hôm nay để tiếp tục dựng xây đất nước.
Cuộc chiến đấu bảo vệ Thành cổ Quảng Trị năm 1972 là một bản hùng ca bi tráng, mãi mãi khắc ghi trong tâm khảm mỗi người dân Việt Nam. Đó là minh chứng hùng hồn cho chân lý: Không bom đạn nào khuất phục được ý chí của một dân tộc khao khát tự do. Thế hệ trẻ hôm nay, khi nhìn về quá khứ, không chỉ để tri ân, tưởng nhớ, mà còn để nhận thức rõ trách nhiệm của mình: Phải sống sao cho xứng đáng với "tuổi hai mươi" đã hóa thành sóng nước, phải xây dựng và bảo vệ Tổ quốc để những hy sinh năm xưa không bao giờ uổng phí.
Nguồn tham khảo: https://tapchicongsan.org.vn/web/guest/quoc-phong-an-ninh-oi-ngoai1/-/2018/825600/cuoc-chien-dau-bao-ve-thanh-co-quang-tri-nam-1972---khat-vong-doc-lap%2C-tu-do-cua-dan-toc-viet-nam.aspx
#Cauchuyenhoalua
#TuhaoVietNam



