Cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc tháng 2/1979
Rạng sáng ngày 17 tháng 2 năm 1979, tiếng pháo địch đồng loạt xé tan màn sương biên giới. Cuộc tiến công được chia làm hai hướng lớn: hướng Đông từ Quảng Ninh, Lạng Sơn đến Cao Bằng và hướng Tây từ Lai Châu, Hoàng Liên Sơn đến Hà Tuyên. Với ưu thế áp đảo về quân số, xe tăng, pháo binh và xe bọc thép, quân Trung Quốc tin rằng sẽ nhanh chóng khuất phục tuyến phòng thủ của Việt Nam.
Cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc tháng 2/1979
Rạng sáng ngày 17 tháng 2 năm 1979, tiếng pháo địch đồng loạt xé tan màn sương biên giới. Cuộc tiến công được chia làm hai hướng lớn: hướng Đông từ Quảng Ninh, Lạng Sơn đến Cao Bằng và hướng Tây từ Lai Châu, Hoàng Liên Sơn đến Hà Tuyên. Với ưu thế áp đảo về quân số, xe tăng, pháo binh và xe bọc thép, quân Trung Quốc tin rằng sẽ nhanh chóng khuất phục tuyến phòng thủ của Việt Nam.
Thế nhưng, điều họ không ngờ tới là ý chí quật cường của quân và dân Việt Nam.
Ở hướng Cao Bằng, từng con đường, từng ngọn đồi đều trở thành chiến trường. Quân địch từ Thông Nông và Đông Khê ồ ạt tiến vào với hàng trăm xe tăng, pháo binh yểm trợ. Dù lực lượng mỏng hơn rất nhiều, các đơn vị của Trung đoàn 246, Trung đoàn 567 cùng bộ đội địa phương vẫn kiên cường bám trụ, đánh trả quyết liệt. Những trận đánh giáp lá cà diễn ra ác liệt trên các điểm cao, nơi mỗi mét đất đều được giữ bằng máu của người lính.
Có những trận đánh khiến cả một cánh quân địch rơi vào thế bị bao vây. Tại điểm cao 475, quân ta tiêu diệt và bắt sống nhiều sĩ quan, binh lính đối phương, làm thất bại ý đồ tiến nhanh của địch. Mãi đến ngày 25 tháng 2 năm 1979, sau nhiều ngày tổn thất nặng nề, quân Trung Quốc mới chiếm được thị xã Cao Bằng, nhưng phải trả giá bằng hàng nghìn thương vong cùng nhiều phương tiện chiến tranh bị phá hủy.
Trong khi đó, trên mặt trận Lạng Sơn, những địa danh như Đồng Đăng, Thâm Mô, Pháo Đài trở thành biểu tượng của lòng quả cảm. Quân Trung Quốc huy động nhiều quân đoàn cùng xe tăng liên tục tấn công các cụm phòng ngự của ta. Đối mặt với hỏa lực mạnh gấp nhiều lần, cán bộ, chiến sĩ Sư đoàn 3 Sao Vàng, bộ đội Biên phòng, dân quân tự vệ và nhân dân địa phương vẫn ngoan cường chiến đấu.
Suốt 22 ngày đêm, cụm phòng ngự Đồng Đăng kiên cường cầm chân quân địch. Mỗi căn hầm, mỗi chiến hào đều là một pháo đài. Khi đạn dược cạn dần, người lính vẫn bám vị trí, chiến đấu bằng tất cả ý chí và lòng yêu nước. Xe tăng địch bị tiêu diệt ngay trên các trục đường tiến quân, nhiều đợt xung phong bị đẩy lùi trong khói lửa.
Ở phía sau chiến tuyến, đồng bào các dân tộc vùng biên không rời bỏ quê hương. Những người mẹ gùi từng bao gạo, từng can nước tiếp tế cho bộ đội; các em thiếu niên làm liên lạc, dẫn đường; lực lượng dân quân ngày đêm tải đạn, cứu thương. Hậu phương và tiền tuyến hòa làm một, tạo nên sức mạnh đoàn kết của cả dân tộc.
Cuộc chiến không chỉ là sự đối đầu về quân sự, mà còn là cuộc thử thách về ý chí. Dẫu phải đối mặt với lực lượng đông hơn nhiều lần, quân và dân Việt Nam vẫn giữ vững niềm tin rằng: mỗi tấc đất biên cương là thiêng liêng, không thể lùi bước.
Giữa khói lửa chiến tranh, biết bao người lính đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ. Họ gửi lại tuổi xuân nơi biên giới để đất nước được bình yên. Máu của các anh đã hòa vào đất mẹ, trở thành những cột mốc bất tử khẳng định chủ quyền của Tổ quốc.



