cuộc chiến đấu bảo vệ căn cứ cách mạng ở Vĩnh Thuận
Năm 1972, chiến trường Kiên Giang bước vào giai đoạn ác liệt. Sau nhiều lần thất bại trong các cuộc càn quét, đối phương tiếp tục huy động lực lượng tiến sâu vào vùng Vĩnh Thuận, quyết phá vỡ hệ thống căn cứ cách mạng nằm giữa rừng tràm U Minh Thượng.
Đối với cách mạng, Vĩnh Thuận không chỉ là nơi đứng chân của lực lượng vũ trang mà còn là điểm tập kết lương thực, thuốc men và là nơi đặt nhiều cơ quan lãnh đạo của tỉnh. Vì vậy, giữ được Vĩnh Thuận cũng đồng nghĩa với giữ được mạch nối của cả chiến trường Tây Nam Bộ.
Những ngày đầu mùa khô, nước trong các con kênh bắt đầu rút. Đây là thời điểm thuận lợi để đối phương đưa tàu chiến và bộ binh tiến vào sâu trong rừng. Tiếng động cơ xuồng máy vang lên từ sáng sớm, xen lẫn tiếng trực thăng quần thảo trên bầu trời.
Lực lượng vũ trang địa phương không chọn cách đối đầu trực diện. Các tổ du kích chia thành nhiều nhóm nhỏ, bám sát từng tuyến kênh. Họ lợi dụng những bờ tràm, những bụi sậy và các khúc cua để tổ chức phục kích, đánh nhanh rồi rút vào rừng.
Giữa bom đạn, người dân Vĩnh Thuận vẫn âm thầm làm công việc của mình. Những chiếc xuồng ba lá chở đầy lúa, cá khô và thuốc men lặng lẽ len qua các con rạch nhỏ vào ban đêm. Nhiều gia đình đào hầm bí mật ngay dưới nền nhà để che giấu cán bộ khi địch càn đến.
Trong một đợt càn lớn, một trạm quân y dã chiến nằm sâu trong rừng tràm suýt bị phát hiện. Ngay trong đêm, hàng chục người dân đã cùng bộ đội khiêng thương binh, tháo dỡ lán trại và chuyển toàn bộ thuốc men sang địa điểm mới. Khi quân địch tiến đến vào sáng hôm sau, nơi đó chỉ còn những gốc tràm và dấu nước ngập.
Những trận đánh nhỏ diễn ra liên tiếp khiến đối phương không thể kiểm soát được khu vực. Sau nhiều tuần hành quân, họ buộc phải rút khỏi Vĩnh Thuận mà không đạt mục tiêu phá hủy căn cứ.
Điều còn lại trong ký ức của những người từng sống ở Vĩnh Thuận không chỉ là tiếng súng, mà còn là ánh đèn dầu le lói giữa rừng tràm. Mỗi đêm, trong những căn chòi lá đơn sơ, cán bộ vẫn họp, y sĩ vẫn băng bó thương binh, các lớp học bổ túc văn hóa vẫn được duy trì. Ánh đèn nhỏ ấy tượng trưng cho niềm tin rằng, dù chiến tranh khốc liệt đến đâu, cách mạng vẫn sẽ đứng vững.
Ngày nay, Vĩnh Thuận đã đổi thay với những cánh đồng lúa, vuông tôm và những tuyến đường nối liền các xã. Rừng tràm vẫn còn đó, xanh mướt giữa vùng đất U Minh Thượng. Mỗi khi nhắc về những năm tháng chiến tranh, người dân địa phương vẫn kể rằng chính sự đoàn kết của quân và dân đã giữ vững căn cứ, góp phần làm nên thắng lợi chung của Kiên Giang trong mùa xuân năm 1975.



